KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ HÌNH THÀNH KHÍ THÂN

Khí thân là thân bằng Khí, mang dóc váng của nhục thân. Nó là một mảng khí thuần nhất tỏa ra khắp nhục thân, sinh động bên trong nhục thân.

Loại Khí thuần nhất này là sự cộng hưởng của tất cả các loại Khí hoạt động riêng rẽ và chuyên biệt theo những chức năng của nó với những sức sống khác nhau, như trong chức năng hô hấp, tuần hoàn v.v…

Trong chức năng hoạt động của các hệ thống cơ quan có Khí chuyển động trong đó, là sức sống của Khí chuyển động theo dịch kỳ có Dương và Âm luân phiên hoạt động.

Sự chuyển động theo dịch kỳ có sự luân phiên của chức năng Dương và Âm trong khí là sức sống của Khí.

Sức sống của Khí tăng dần, thì sự sống trong sức sống đó cũng tăng lên, hay là, “Khí thuần nhất” trong đó cũng lớn và mạnh thêm. Nhưng nó chưa có khả năng kết lại thành một mảng, mang dáng vóc của nhục thân, vì còn sự can dự của hệ thần kinh động vật hoạt động theo sinh hoạt chủ quan của con người.

Trái lại, “Sự sống của Khí” hay là “Khí thuần nhất” hình thành được Khí thân, khi nào hệ thần kinh thực vật hoạt động riêng rẽ không còn sự can dự của hệ thần kinh động vật, hoặc con người chủ động điều khiển được hệ thần kinh thực vật, lúc đó Khí thân mới xuất hiện được.

Khí thân xuất hiện cũng là “sự sống của Khí” tỏa ra khỏi sức sống của nó.

Trong trạng thái sinh lý nào, khí thân có thể tỏa, hay toát ra khỏi nhục thân?

- Hai trạng thái sinh lý chính của nhục thân là sự chết, sự sống của nhục thân, dưới hai dạng đó, khí thân có thể tỏa ra, hoặc tức thì toát ra khỏi nhục thân.

Hai dạng này liên quan đến nhiều hiện tượng và trạng thái sinh lý.

Với cái chết thật của nhục thân, sức sống của khí không còn chuyển động được theo dịch kỳ Dương và Âm nữa. Do đó, Dương và Âm hợp nhất, các loại Khí tụ lại thành một mảng duy nhất, gọi là khí thân. Nó không còn nơi để sinh động nữa, nên tự động thoát ra khỏi nhục thân và tiếp tục sống trong bầu khí quyển.

Khí thân (1) là năng lượng còn tồn tại sinh động, trong đó còn có cả điện và thể sáng tiềm ẩn sinh động.

Với sự chết giả cũng vậy, đó là sự chết tạm thời của nhục thân, như trong giải phẫu chụp thuốc mê, cảm giác quá đau gây ra ngất xỉu; bệnh nặng mê man, mất cảm giác v.v…, lúc đó khí thân xuất hiện và hoạt động.

Hay, như trong mộng du, khí thân không toát ra khỏi nhục thân, nhưng nó chủ động hoạt động với lực của nó. “Khí lực mạnh hơn tinh lực” (2), nó có thể nâng cao nhục thân một cách nhẹ nhàng, và nhục thân không hề hấn gì, vì mất cảm giác.

Tóm lại, chết giả hay chết thật, nhục thân đều mất cảm giác. Và mất cảm giác, thì khí thân xuất hiện.

Mất cảm giác không chỉ ở trạng thái của sự chết của nhục thân, ngay trong khi nhục thân còn sống, hiện tượng này cũng xảy ra.

Với sự sống của nhục thân, sinh hoạt tư tưởng, tư duy con người liên quan ảnh hưởng đến sự hình thành và xuất hiện của khí thân.

Hay là, không phải đợi đến nhục thân chết, khí thân mới tỏa hay toát ra, mà ngay trong khi con người còn đang sống, khí thân vẫn có thể xuất hiện và hoạt động, khi con người hiểu và biết rõ những cơ cấu vô hình trong chính mình. Từ đó, con người chủ động trong sinh hoạt, và những sinh hoạt này cường hóa khí thân, cũng như sự xuất hiện của khí thân.

Sinh hoạt này bao gồm nhiều “phương pháp, phương thức” (3), như trường chay, diệt dục, điều khí, luyện khí, hồi quang xúc tác năng lực, kinh nguyện v.v…

Những phương tiện này, tuy rất nhiều và với hiệu quả thành công khác nhau, mà giá trị của nó đặt trên sự nhanh và chậm của thời gian được sử dụng. Nhưng hiệu quả giống nhau ở phần cơ bản thấp nhất, là sự biến mất của cảm giác của nhục thân. Trong đó, xúc giác và vị giác là sức ngăn trở chính của sự xuất hiện của khí thân.


(1) Người chết, là nhục thân chết, nhưng khí thân vẫn tiếp tục sống, mà ta gọi là “ma”. Khí thân có khả năng sống từ 720 năm đến ngàn năm – Số tuổi ngắn dài này do cường độ của những thể Điện và Sự Sáng sinh động trong khí thân.

(2) Với sự chủ động điều khiển được khí thân, con người có thể dùng nó trong những sinh hoạt phi thường như đi trên mặt nước, ngang qua than lửa, phi hành, ngồi lâu dưới nước (như các loại cây, tảo… dưới nước, vì chúng không có cảm giác, nên oxy tự nhập vào thân chúng; với con người, oxy được nhập vào cơ thể qua lổ chân lông…).

(3) Hiệu quả của mỗi phương tiện được diễn giải rõ ở chuyên đề “Phương pháp” trong các chương sau.

Đã sao chép liên kết!