KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ PHÁT TRIỂN CỦA NHỤC THÂN TRẢI QUA NHIỀU TRẠNG THÁI

Nó chẳng khác sự phát triển của thân cây, với dáng vóc bên ngoài. Nhưng với sự tiến hóa, tăng trưởng nội lực, đó là sự chuyển hóa từ cõi giới này sang cõi giới khác vô cùng kỳ diệu và huyền bí.

Tiến trình phát triển của nhục thân là:

Nhi đồng: thân thể mềm mại, da sáng, thì sức tăng trưởng, tương tự như cây non, dễ uống nắn, đang sức lớn.

Thanh niên: dẻo dai, cường tráng, nội lực đầy, như cây đang lớn.

Lão nhân: linh hoạt, uyển chuyển, lão niên trường.

“Linh hoạt”, nhờ Thần mạnh.

Uyển chuyển, nhờ Khí thông. Nhờ đó, mà gân dẻo, cơ khỏe.

Già, chỉ cần dưỡng “Thần, Khí”. Nhục thân khỏe, tương tự như đại mộc còn tươi.

Nhược lão thân: xương khô, da mốc do Khí kém. Như cây khô, đời sắp tàn.

Những biểu hiện bên ngoài của nhục thân đều do nội lực tỏa ra trong đó những sinh hóa và chuyển hóa của những bộ phận quan trọng.

Những biến đổi này do nội lực, tuổi tác, sinh hoạt tâm lý, sinh lý, tinh thần, tâm linh… ảnh hưởng đến.

Như Gan là nơi sinh ra Giác hồn, Phổi sinh ra Vía, Tim sinh ra Thần…, Tâm hồn sinh ra Linh hồn…

Những bộ phận vô hình này đều là năng lực mà khả năng và chức năng của nó dùng được trong cõi giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên.

Chúng có thể tách ra để hoạt động riêng rẽ, hay để được cường hóa. Như, ngưng tâm hồn hoạt động, để linh hồn toát ra, và cường hóa linh hồn. Cũng như, dùng thể sáng của Trí mà cường hóa Thần.

Tóm lại, những bộ phận hữu hình có thể hoạt động, cử động theo ý muốn, từng bộ phận riêng rẽ, hay cùng lúc phối hợp nhiều bộ phận.

Cũng vậy, những bộ phận mầu nhiệm như linh hồn, Siêu Tâm, những loại thân (như khí thân, điện thân v.v…) cũng có thể điều khiển được bằng Siêu Trí, Tuệ…

Sự vận dụng những bộ phận vô hình và mầu nhiệm minh chứng có sự chuyển cuộc sống tự nhiên sang đời sống siêu nhiên và siêu siêu nhiên.

Nhưng, nó phải chuyển từ đâu?

- Ngoài Trí ra, Tâm con người được coi như là cửa ra vào các cõi giới và thế giới khác. Từ phàm Tâm sang các loại Tâm khác, mà mỗi loại Tâm có những chức năng, hiệu quả và cảnh giới khác nhau.

Có nhiều đường để phàm Tâm chuyển hóa:

- Tâm chuyển sang Lương Tâm, và để Lương Tâm sinh động, sinh hoạt trong cuộc sống.

- Tâm chuyển sang Chơn Tâm, Tánh.

- Tâm chuyển sang Siêu Tâm (tức là tâm hồn chuyển sang Linh hồn).


Tâm chuyển sang Lương Tâm

Lương Tâm là nơi hiện hữu của Thiên Tuệ, Thiên Tánh trong Tâm người.

Đây là cách sống, cách cư xử giữa con người và Tạo hóa, và con người với con người.

(Các Đạo đều dùng Lương Tâm mà tiến hóa loài người. Đây là việc làm của các Đạo có đời sống nhập thế, trong đó Đạo lý chỉ dạy cho con người luôn dùng Lương Tâm để sống).

Đối với Tạo hóa, thì con người dùng Đạo. Đối với tha nhân và muôn vật, thì người sống bằng Lương Tâm, dùng Đức, Phước.

Sống bằng Lương Tâm, là người thực hành sự Thiện, cảm nhận được Thiên Tuệ, Thiên Tánh qua Lương Tâm. Tâm hồn, tuy đã được Thiện hóa, nhưng nhãn quan chưa sinh hoạt được trong cảnh giới siêu nhiên.


Tâm chuyển sang Chơn Tâm, Tánh

Chuyển Tâm vào trạng thái chơn không. Trạng thái chơn không trong thực tại xóa bỏ ký ức của cảm giác, tình cảm cá nhân.

Đây là sinh hoạt “xuất thế gian”. Tính siêu nhiên và siêu siêu nhiên của sự chơn không đồng nhất với hai loại tính này có trong vũ trụ. Vì vậy, Tâm Trí chuyển hóa, sinh hoạt trong vô cảnh giới, và giác ngộ được Thiên Lý.


Tâm chuyển sang Siêu Tâm (hay tâm hồn chuyển sang Linh hồn).

Sự chuyển hóa sâu vào bên trong. Sâu hơn cảm giác, tình cảm, vì vậy, khi linh hồn hoạt động, thì chẳng còn sự cảm nhận của cảm giác, tình cảm.

Nó cảm ứng được với Thiên Tuệ, Thiên Tánh. Do đó linh hồn được Thánh thiện hóa và sinh hoạt được trong cảnh giới siêu nhiên.

Sống với những bộ phận vô hình, đời sống con người rất phong phú. Nhưng điều cần thiết trong sự tiến hóa, là khám phá ra những kỳ diệu và huyền bí của những bộ phận đó, trong số đó có Tâm. Và con người cảm nhận được sự sinh động của nó, tức là biết được nó có sự sống, nhưng chưa thấu triệt được sự sống đó được nuôi dưỡng bằng gì?

- Cái gì, bộ phận nào, dù vô hình mà có sinh hoạt, thì nó có sức sống và sự sống.

Tâm cũng vậy, dù vô hình, nhưng nó có tâm trạng. Và tâm trạng này sinh hoạt.

Sự sinh hoạt của tâm trạng là sức sống của Tâm. Nhưng khi tâm trạng ngưng động, không phải là Tâm chết, mà Trí cảm biết.

Hay là, Trí biết rõ tâm trạng trong trạng thái Hư vô, có sự sống của Tâm đang sinh động, mà không dao động.

Khi biết và nhận ra sự sống của Tâm, lấy gì mà nuôi sự sống đó?

- Nhục thân cần có thức ăn, thức uống để nuôi dưỡng, thì sự sống của Tâm cũng phải được nuôi dưỡng. Nhưng nó phải được nuôi dưỡng bằng Sự Sáng (thể sáng), năng lực của vũ trụ có trong con người là Sự Sáng của Trí.

Phương pháp nuôi dưỡng này là dùng “Ý”, đưa Sự Sáng của Trí quan sát nhìn vào sự hư vô của Tâm cho đến khi không còn một sự dao động nào nữa, lúc đó có nhiều hiệu quả xảy ra (người tu gọi là diệu hữu):

- Tâm cũng là Trí, mà Trí cũng là Tâm: chỉ có cái Lý sinh động mà thôi.

- Tâm không còn tâm trạng nổi lên và ngưng động (đây là sự sống của Tâm, và cái chết của tâm trạng, hay là trong Tâm hư vô, chỉ có sự sống).

- Sự Sáng của vũ trụ thấm nhập vào sự hư vô của Tâm bằng Sự Sáng của Thuần Trí, tạo cho nó thành năng lực tự tạo: cường độ của Sự Sáng tăng, đắc nhập sự sống.

- Cảm ứng được với Tạo hóa và mọi vật thụ tạo bằng thể sáng (Sự Sáng: năng lực chung của sáng tạo và thụ tạo), tức là với Trời, Đất, Người.

Đã sao chép liên kết!