KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TIẾN HÓA TRONG SỰ VẬN DỤNG NHỮNG SINH HÓA MỚI

Đối với đời sống bình thường của một người không quan tâm, để ý đến sự tiến hóa xảy ra trong đời sống của mình – một sự tiến hóa vô hình xảy ra trong sự sinh hóa những cơ quan vô hình, thì người này chỉ thấy những biến đổi xảy ra trong thế giới bên ngoài liên quan đến các giác quan. Và cứ tiếp tục sống như vậy.

Nhưng khả năng phát triển của các giác quan đạt đến mức tối đa, căn cứ trên sự phát triển tinh lực của nhục thân ở mức mạnh nhất (với người nam ở tuổi 32, và nữ ở tuổi 28, là tuổi thông thường, răng khôn mọc ra, sau đó tinh lực giảm dần).

Muốn tiến hóa nữa, con người phải quay vào đời sống bên trong, tức là chuyển hóa cuộc sống tự nhiên bên ngoài, sang đời sống siêu nhiên và siêu siêu nhiên bên trong.

Đây là sự đổi thay mọi sinh hoạt tự nhiên sang sinh hoạt siêu nhiên và siêu siêu nhiên, với những phương tiện có tầm cỡ hoạt động xa hơn là các trực giác quan và linh giác quan của các loại thân nhẹ và có sức sống lâu hơn (là khí thân, điện thân, quang thân) cùng với sự vận dụng những cơ quan vô hình mới. Chúng được sinh hóa từ sự hoạt động của Trí. Hay là, khi Trí con người bắt đầu hoạt động, thì “Sự Sáng của Trí là nguyên lực” tạo nên những cơ quan vô hình, với những biến đổi của chúng như Tâm và Chơn Tâm, Lương Tâm, Siêu Tâm v.v…

Con người ai cũng có Tâm, nhưng có người cảm nhận được sự hiện hữu của nó, người khác chỉ nhận ra được tình cảm khi chúng dấy động, còn Tâm của mình lại không nhận thấy được.

Tâm, dù là phàm Tâm (liên quan với cảnh giới bên ngoài của một bản ngã), nó là một cơ quan vô hình mầu nhiệm để tiến hóa con người. Sự tiến hóa chơn thật của Tâm không phải là sự tiến bộ có giới hạn về phương diện vật chất, như sự sống lâu của nhục thân, khả năng phát triển của những chức năng liên quan đến nhục thân. Đó là sự tiến hóa của đời sống từ một dạng thấp chuyển hóa sang những dạng khác cao hơn và siêu việt hơn.

Sự sinh hóa của một cơ quan vô hình luôn là vô hình, và sinh hóa vô cùng. Người, tuy có Tâm, nhưng không thấy được sự sinh hóa vô cùng của Tâm.

Như, Tâm sinh ra tình cảm; tình cảm sinh ra ý; ý sinh ra thói quen. Thói quen của tình cảm sinh ra tâm địa; tâm địa sinh ra định kiến; định kiến tạo nên đặc thù của bản ngã.

Những biến đổi của Tâm cũng vậy, từ sự phong phú của sự sinh hóa của Tâm sinh hóa ra sự vô cùng phong phú trong những sinh hóa mới như Chơn Tâm.

Chơn Tâm không phải là một loại Tâm mới được sinh ra. Nó là trạng thái thuần túy của sự chơn không (hư không), không có sự sinh động của tình cảm, hay sự dao động của tâm trạng.

Hay là, trạng thái của Tâm, không còn sự sinh động do ngoại cảnh gây ra, không thu nhận những gì bên ngoài xuyên qua các giác quan để tạo thành sự sinh động của Tâm, và ký ức của tình cảm.

Không có ký ức của tình cảm, không có sự sinh động của Tâm do ngoại cảnh, không chấp nhận ngoại cảnh của thế giới hữu hình, cũng đồng nghĩa, là không còn sự hiện hữu của không gian và thời gian của thế giới hữu hình.

Giác quan vẫn giữ chức năng của chúng, nhưng sự cảm nhận của Chơn Tâm bằng trực giác quan xuyên qua các giác quan.

Sự cảm nhận này vừa chủ quan vừa khách quan trên một sự, việc, chính là sự chơn thật của sự, việc đó ở Chơn Tâm. Hay có thể nói, Chơn Tâm cảm nhận được sự chơn thật trong thế giới hữu hình.

Khách quan có tính quan sát, nhờ đó mà có sự tiến hóa.

Sự quan sát của Chơn Tâm với tính khách quan, thấy rõ được mọi dao động của Tâm, là những dấy động của tình cảm.

Quan sát được, là điều chỉnh được những tâm trạng tác hại đến đời sống tinh thần và tâm linh.

Nhờ ở Chơn Tâm, sự cảm nhận mới tiếp xúc được với sự thật sinh động trong thế giới hữu hình.

Trong sự thật của sự, việc không có “không gian điểm” và “thời gian” của thế giới hữu hình. Sự sống sinh động đó, là sự thật trong thực tại với sự đồng nhất của không gian và thời gian của thế giới hữu hình.

Trạng thái chơn không của Tâm là sự biến đổi mới của nó. Sự biến đổi nào cũng lôi cuốn theo những đổi thay khác với ảnh hưởng tốt hoặc xấu, lợi hay có hại cho đời sống.

Chơn Tâm, cũng vậy, ảnh hưởng đến nhục thân. Nó là loại Tâm chung của loài người, cảm giác của cá nhân cũng trở thành cảm giác chung của nhân loại. Vì vậy, khi chơn Tâm sinh động, con người cảm thông được những cảm giác đau đớn của tha nhân.

Sự bao trùm của Chơn Tâm trên Tâm của cá nhân biểu lộ sự lớn rộng của những cơ quan vô hình mà sự suy nghĩ của Trí khôn bình thường không thể cảm biết được.

Thân người tuy bé nhỏ, nhưng phàm tâm lớn rộng, mắt nhìn đến đâu, Tâm Trí châu biến đến đó.

Bên ngoài, nó bao trùm tất cả không gian và thời gian, bên trong nó chứa đựng hết những gì mà không gian chứa đựng, và những gì mà con người có được từ hình ảnh bên ngoài, tạo nên sự rung cảm của Tâm.

Chơn Tâm chứa tất cả những gì đồng nhất; bên ngoài là cảnh giới hữu hình của thế giới tự nhiên; bên trong là sự sinh động của cõi giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên.

Sự sinh động này là sự sống. Bên ngoài Chơn Tâm bao trùm không gian và thời gian trong sự đồng nhất, khi các giác quan hoạt động. Nếu Trí hướng vào trong, thì không gian và thời gian đồng nhất với Chơn Tâm.

Nếu đời sống là sự sinh động của Chơn Tâm, thì Chơn Tâm là sự sống, và đời sống của người này là không gian và thời gian vô tận.

Như vậy, sự sống là sự sinh động trong không gian và thời gian vô tận, thì mọi hiện tượng sự, việc… có sức sống giới hạn trong thế giới hữu hình, và những gì “đã có, hiện có và sẽ có” đều sinh động trong Chơn Tâm.

Sự đồng nhất của không gian và thời gian trong Chơn Tâm toát ra sự linh thiêng. Nó ảnh hưởng đến những gì không linh thiêng, như nhục thân sinh hoạt bằng cảm giác, bằng sự kỳ diệu của ngũ tạng (ngũ hành có Sinh có khắc của Khí và Huyết). Nhờ ở sự linh thiêng của Chơn Tâm, nhục thân được chuyển sang chơn thân, tách ra khỏi Phước, Họa luôn hưởng được chơn Phước.

Sự đổi thay trong trạng thái vô hình này, con người khó nhận ra, nhưng thật sự, có sự đổi thay từ cõi tự nhiên sang cõi siêu nhiên.

Cõi siêu nhiên này sinh động. Và những gì xuất nguồn từ sự siêu nhiên, nó cũng mang tính siêu nhiên. Cũng vậy, những gì được sinh hóa từ sự linh thiêng, nó cũng mang tính linh thiêng. Nó không giống như phàm tâm, là phàm tâm được tạo thành từ ngoại cảnh, bị chi phối bởi ngoại cảnh, hay là bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh.

Đối với sự kỳ diệu sinh động trong ngũ hành của nhục thân, thì sự linh thiêng của Chơn Tâm là một sự kỳ bí. Nhưng với người sống bằng Chơn Tâm, thì sự linh thiêng chỉ là sự sinh hoạt bình thường của đời sống siêu nhiên của Chơn Tâm trong sinh hoạt tự động của nhục thân.

Sự kết hợp của siêu nhiên trong sự tự nhiên của Chơn Tâm trong nhục thân, tương tự như hương thơm trong hoa hồng. Con người, thông thường, luôn chiêm ngưỡng vẻ đẹp của sắc hoa, hơn là thưởng thức hương thơm trong hoa.

Cái vô hình luôn bị che lấp bởi sự hiện hữu của cái hữu hình. Hương thơm của hoa hồng là Khí, tiềm ẩn sinh động trong Thủy, là chất lỏng có trong các cành hoa.

Cũng vậy, cõi giới siêu siêu nhiên và siêu nhiên tiềm ẩn sinh động trong cõi giới tự nhiên. Và sự sinh động bên ngoài của cõi tự nhiên che lấp những sinh động bên trong.

Do đó, con người luôn bị cái bình thường, tầm thường, che lấp những gì phi thường mà mình có. Và những cái phi thường, siêu việt là những cơ quan vô hình được sinh hóa sau. Chúng tiến hóa và huyền nhiệm hơn những gì sinh ra nó.

Sự sinh hóa của Chơn Tâm cũng nằm trong qui trình tiến hóa, từ những bộ phận, cơ quan mang tính tương đối dần dần chuyển đến mức tuyệt đối trong sự sinh hóa.

Thấy được tiến trình này, và khi nào con người nhận ra được sự xuất hiện và sinh động của những cơ quan vô hình, lúc đó, sự vận dụng những sinh hóa đó mới có hiệu quả tiến hóa.

Đã sao chép liên kết!