KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TIM VÀ PHỔI LIÊN QUAN ĐẾN SỰ TOÁT RA CỦA ĐIỆN THÂN

Tim và Phổi liên đới hoạt động tạo ra nhiều loại sức sống cho nhục thân.

Ngoài sức sống thuần túy của nhục thân ra, máu là nguồn gốc của cảm giác, khí là nền tảng của tình cảm.

Nếu một trong hai cơ quan đó ngưng động, thì cơ quan còn lại cũng sẽ ngưng hoạt động. Hay là, nếu Tim ngưng động trước, thì Phổi cũng sẽ ngưng động.

Trái lại, nếu Phổi ngưng trước, sau đó Tim sẽ ngưng theo.

Biết được hiện tượng này, con người cũng hiểu được, là mình có thể điều khiển được hoạt động của hai cơ quan trên.

Nhưng làm sao cho Tim ngưng đập, Phổi ngưng thở?

1. Khi Sự Sáng tỏa ra khắp nhục thân, thì Tim và Phổi tự động hoạt động, tức là nhờ vào sự sống (Sự Sáng) mà chúng sống và động theo.

Khi Sự Sáng được tập trung hoàn toàn về não, thì Tim và Phổi ngưng hoạt động. Toàn thân vẫn sống, vì sự sống (Sự Sáng) không mất đi, nhưng nó được tập trung về một vùng cực nhỏ. Nhờ đó, cường độ của nó tăng lên. (Sinh động ở một khu vực cực nhỏ, cường độ của Sự Sáng tăng lên rất nhanh, và cực động đến độ hóa “tĩnh”. Sự sinh động của Sự Sáng đạt đến mức tuyệt đối, Sự Sáng bức xạ).

2. Bình thường, nếu Phổi thở, thì Tim phải bóp. Nếu thở mạnh, Tim bóp mạnh, nếu thở nhẹ, Tim đập nhẹ.

Sự hoạt động liên đới không làm cho Tim và Phổi ngưng hoạt động được.

“Tách” cách thở ra khỏi sự liên đới này, và thở ở một nơi khác, như hít khí vào hạ tiêu, thì Tim đập nhẹ và chậm lại. Dùng hạ tiêu hít thở theo chiều lên xuống, tức là ép và rút không khí bằng hạ tiêu, thì không khí được rút vào, và đẩy ra bằng các lổ chân lông, thì Phổi nhẹ dần rồi ngưng.

(Đây là cách thở của rùa, gọi là “quy tức”. Cách thở như thoi thóp ở hạ tiêu, cực nhẹ. Hiệu quả của cách thở này, là ít tiêu hao năng lượng, dùng vào lúc cơ thể đói, khát, hay mệt quá sức).

Cách khác là dùng lối thở bằng hông (luôn cả mông) như ểnh ương, không khí được đưa vào, và đẩy ra bằng các lổ chân lông, Tim đập nhẹ dần rồi ngưng.

(Hiệu quả: loại CO2 nhanh khỏi cơ thể. Áp dụng cho những trường hợp vận dụng cơ bắp hoạt động lâu và nhanh như trong lao động nặng, hay các môn thể thao làm tiêu hao nhanh năng lượng. Cơ thể vừa mỏi, con người vừa mệt.

Ngồi xếp bằng, nghiêng người ra phía trước, chống hai tay ra phía trước như ếch, nhái… nhắm mắt lại, rồi hít vào nhẹ và sâu, sau đó thở nhẹ ra. Cơ bắp được giãn ra nhanh, mỏi mệt không kéo dài, nội lực mau phục hồi (1).

Cách thở hiệu quả hơn hết là thở bằng não, gọi là “chơn tức”. (Từ này “Tiên đạo” dùng trong phép luyện khí để tạo nên khí thân, điện thân). Hay là “chơn tức” là cách thở bằng não, theo từ nói trên.

Não con người không thể thở được, nhưng đây là phương pháp tập trung Sự Sáng về não. “Trí quan sát luôn ý thức được sự sinh động của Sự Sáng (thể sáng) thuần túy” trong một thời gian, cho đến khi Sự Sáng quang tỏa ra toàn thân thân tụ về não. Hai chức năng của hệ thần kinh giao cảm (hệ động vật) và đối giao cảm (thực vật) ngưng hoạt động, thì Tim ngưng đập, Phổi ngưng thở.

(Trong trạng thái này, Huyết và Khí đều cực sạch và mạnh, do đó nhục thân cảm thấy rất khỏe, vì nội lực vô hình của Huyết là “Thần”, của Khí là “Vía” được Sự Sáng xúc tác vào để tăng lực).

Tóm lại:

Có nhiều cách làm cho Tim ngưng đập, Phổi ngưng thở, nhưng dễ thực hiện thì dùng Khí và Sự Sáng:

- Dùng Khí (dùng nội tức: quy tức, chơn tức).

- Dùng Sự Sáng (sinh động bên trong vỏ não), thì Tim ngưng đập.

“Sự Sáng” (thể sáng) là năng lực mạnh nhất của năng lực tiên thiên. “Khí” cao hơn hết trong năng lực hậu thiên, nhưng nó có hiệu quả tốt cho đời sống con người, khi nào Khí được điều khiển.

“Khí” giúp cho con người được gì, khi hơi thở được điều hòa?


Hô hấp điều hòa

Nhục thân khỏe mạnh

Nội tức điều hòa

Tâm trạng không còn

Tâm trạng hư không

Nội khí tăng lực

Nội khí tăng lực

Hình thành khí thân

Khí thân xuất hiện

Thần lực hoạt động.


Hay là:

Nội tức điều hòa

Thân khỏe, Tâm An

Thân khỏe, Tâm An

Tánh khí hồn nhiên

Hồn nhiên, Thần mạnh

Phước đến (2) Họa lui.

Trạng thái Tâm an, Thần mạnh, Phước… là những sinh động vô hình do điều khí mà phát sinh, hay “do điều hòa nội tức” mà có được những sinh động đó.

Nhưng, sự hiện hữu vô hình bên trong được hiện thực một cách hữu hình, nếu có người chú ý đến.

Trẻ thơ, trẻ con, tròng trắng của mắt rất trong xanh, vì chúng sống bằng “Tánh hồn nhiên”, không có nhiều tâm trạng dao động, kéo dài, ngũ tạng khí của chúng không động loạn. Người điều khí, luyện khí, tu tâm, cũng vậy, nếu sự chơn không của Tâm sinh động được lâu, thì tròng trắng của mắt cũng được trong xanh.

Đây là hiện tượng bên ngoài biểu lộ trạng thái bên trong. Dù trạng thái bên trong vô hình, nhưng nó cũng hiện thực bên ngoài.

Tóm lại:

Về sự toát ra của điện thân liên quan đến sự ngưng hoạt động của Tim và Phổi.

Huyết, Khí là năng lực hậu thiên nuôi sống nhục thân, trong năng lực đó tiềm ẩn sinh động năng lực tiên thiên là Điện và Sự Sáng.

Nếu Tim và Phổi ngưng động, thì năng lực hậu thiên (Huyết và Khí) cũng ngưng chuyển động, do đó, năng lực tiên thiên hoạt động. Điện thân toát ra khỏi nhục thân và sinh động.


(1) Người lớn tuổi, hay những người nguyên khí kém (những người có bệnh về đường “Khí”) không khí do Phổi hít vào không đủ, hoặc không giữ được lâu, nên tập thở bằng hai cách trên. Cần thở nhiều lần trong ngày, thì tuổi thọ được kéo dài. Vì không khí, để cung cấp cho sức sống của nhục thân, quí hơn thực phẩm và thuốc men.

(2) Loại “Phước” này thuộc “Chơn Phước”. Đây là sự may mắn sẵn có trong chức năng sinh hóa của vũ trụ không phải do con người tạo ra. Họa lui (vô họa).

Đã sao chép liên kết!