KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TRÍ TRONG CHỨC NĂNG MẦU NHIỆM

Trí con người được coi như cây cầu nối liền tiểu vũ trụ với đại vũ trụ, mà phương tiện đưa năng lượng tự tạo (Sự Sáng) vào vũ trụ là Tuệ.

Tính cách nối liền này tạo cho Trí chức năng sinh hóa và chuyển hóa.

Riêng về sự sinh hóa, con người đã nhận ra được sự mầu nhiệm trong sự sinh hóa. Nó biến đổi từ đời sống thấp lên đến cao, từ giới hạn của địa cầu đến sự vô tận của không gian.

Trong sự sinh hóa, từ cực to sinh ra nhỏ, cực nhỏ. Siêu siêu nhiên sinh hóa ra siêu nhiên và tự nhiên, từ vô hình sinh hóa ra siêu hình và hữu hình.

Thế giới siêu siêu nhiên sinh hóa ra thế giới siêu nhiên. Đến lượt thế giới siêu nhiên sinh hóa ra thế giới tự nhiên (đối với loài người, là địa cầu).

Từ địa cầu, vô số sinh linh, sinh vật được sinh hóa.

Với đời sống tâm linh và tinh thần, đạo tính của vũ trụ sinh ra vô cùng đức tính (qua phương tiện truyền dẫn là Trí). Và chỉ cần một đức tính sinh động, vô số Phước tính được sinh ra.

Đối nghịch với Phước, là Họa của sinh linh (“Họa” loại này thuộc thiên tai, không phải Đại ách).

Cái vòng Phước, Họa chỉ sinh động quanh địa cầu, trong bầu khí quyển, quá nhỏ so với vũ trụ.

Phước có nhiều đến bao nhiêu, cũng chỉ quanh quẩn trên địa cầu.

“Phước, Họa” thể hiện ở mức thấp của đời sống con người tiến hóa, là sự Giàu, Nghèo, sự phong phú và thiếu thốn liên quan đến nhục thân.

Xét kỷ, “Giàu Nghèo” là hai phương diện để tiến hóa con người, trong vô số đường, phương thức khác để con người thăng hoa.

Nó tạo cho con người nhiều đức tính. Và đức tính đổ vào con người là Thiên Ân.

Người khôn ngoan giữ gìn những đức tính đó mà thực hành, sử dụng chúng tùy theo hoàn cảnh…, như nước mưa từ trên đổ xuống, chẳng phải múc, xách…, dùng nó để nuôi thân trong sinh hoạt.

Giàu: do tài năng, ý chí, nhưng yếu tố chính là sự may mắn, sự dễ dàng, nhẹ nhàng. Trong sự sung mãn của tài sản, giống như nước mưa, đầy rồi thì phải dùng. Và dùng đúng với nhu cầu, không đổ ra, để phí phạm.

May mắn không do tài năng, đó là ơn trên ban cho. Nhận lãnh, phải cảm tạ, và từ đó, người khôn ngoan học được sự ban bố, và thực hành sự chia xẻ cho người khác.

Nghèo: Ơn vật chất chưa được đổ vào do Tâm Trí chưa được tiến hóa, nhưng có một ơn khác thuộc về tinh thần làm nảy sinh những đức tính, lòng hay thương xót, kiên nhẫn, nhẫn nhục, khiêm tốn… là những cái quý của đời sống tinh thần.

(Giàu, mạnh có thể tránh được địa ách, nhưng không thoát khỏi Thiên tai.

Đế quốc La Mã hùng mạnh, dân trí thông minh, nhưng không tránh được Thiên tai. Nó làm cho Tâm loạn, Trí mờ. Nguồn gốc của sự sụp đổ phát sinh từ đó. Thiên tai đánh vào Tâm, Trí người.

Có Tài, nhưng hết Đức. Đức hết, không còn sự may mắn để duy trì tài năng, thì sự tệ hại sẽ xảy đến.

“Địa ách” làm hủy hoại, hư hại nhục thân, thể hữu hình. Nhưng thiên tai đánh vào những bộ phận vô hình của con người là Tâm và Trí – là cốt lõi của đời sống của mọi sinh hoạt chính để con người tiến hóa).

Đã sao chép liên kết!