KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

ĐỜI SỐNG TINH THẦN

Sinh hoạt của con người không dừng lại ở đời sống vật chất. Cuộc sống con người được mở rộng thêm vào cõi siêu nhiên của Tâm, và siêu siêu nhiên của Trí.

Sinh hoạt phong phú này là sự chuyển hóa quan trọng. Nó biểu hiện rõ nhân bản, trên đó cá nhân có thể phát huy những tinh hoa của Tâm và Trí. Chúng vượt qua nhu cầu của thân thể liên quan đến ẩm thực, sinh sản…, để biểu lộ vẻ đẹp của tâm tình và cái hay của tư tưởng, tức là vẻ đẹp và cái hay của tâm hồn được biểu lộ một cách chủ động và tự do.

Sinh hoạt trong đời sống tinh thần có sức tiến hóa nhanh nhờ vào sự phân biệt được các giá trị.

Sinh hoạt trong các đời sống linh hoạt vô cùng, nhưng sinh hoạt ở đời sống nào, con người phân biệt được giá trị của sinh hoạt đó mới tiến hóa được.

- Như, phân biệt được hương, vị trong thức ăn ngon, môi trường sống yên bình hay động loạn v.v…, và tất cả những gì liên quan đến đời sống vật chất.

- Phân biệt được giá trị tinh thần: cảm nhận được tình cảm nhẹ nhàng, hay nặng nề…

- Phân biệt được giá trị của đức tính (ác đức tính), đạo tính.

Thí dụ: vui, mừng là hai tình cảm mà mọi người muốn có, và sống bằng hai tình cảm đó. Nhưng, có trường hợp hay nghịch cảnh làm cho ta phải phiền não, ưu sầu…

Nhận rõ được những sự trái ngược, phiền toái ấy, ta chủ động tránh đi.

Và con người khi đã sáng suốt, phân biệt được giá trị, thì lúc nào cũng chủ động được, sống và tiến hóa trong đời sống.

Sự sáng suốt của Trí là nền tảng của đời sống tinh thần, và là một trong những ngọn nguồn của hạnh phúc. Hay là, đời sống tinh thần tạo nên hạnh phúc cho con người.

Ngược lại, nếu thiếu sự minh mẫn, con người sẽ gặp mặt trái của hạnh phúc, đó là sự đau khổ.

Nhưng, trong luật bù trừ, nếu biết mọi sinh hoạt, hoàn cảnh… đều là bài học, con người qua đó, vẫn có thể tiến hóa được.

Bởi vì, “trong vui sướng, con người hưởng thụ, không học được bao nhiêu, nhưng trong đau khổ, học được nhiều hơn, vì muốn thoát khỏi hoàn cảnh đó”.

Hai phương diện, cũng là hai trạng huống nổi bật của cuộc đời là hạnh phúc và đau khổ. Và đau khổ là động lực mạnh, giúp cho con người tiến hóa nhanh do ý chí, hoặc buông xuôi, do thất vọng, chán nản…

Hạnh phúc và đau khổ trong đời sống tinh thần, liên quan đến hai trạng thái của Trí khôn, là sự thông minh và ngu muội.

Nhưng tại sao con người có lúc thật minh mẫn, có lúc ngu muội?

- Sự minh mẫn (sáng suốt) là một trạng thái của Trí thông minh ở vào mức độ cao của sự Hiểu, hay là khả năng Hiểu rất nhanh.

Trong thời gian này không có sự can dự của Trí quan sát hướng ra ngoài, Trí nhớ không hoạt động.

Hơn nữa, nếu Trí quan sát không hướng ra ngoài, Trí nhớ và Trí suy nghĩ không hoạt động, thì Trí thông minh rất minh mẫn.

Ngoài ba chức năng quan sát, nhớ và suy nghĩ không can dự vào Trí thông minh. Còn có cả sự “hư không của Tâm” (hay là Tâm không có tâm trạng dao động) và thân thể khỏe mạnh. Lúc đó không có một cảm giác nào ảnh hưởng đến các chức năng của Trí, thì Trí ở mức minh mẫn cao.

Trái lại, nếu cảm giác sinh ra dục cảm, nhục cảm, tâm trạng, tư tưởng… làm cho sự thông minh không xuất hiện, không hoạt động được, thì Trí không minh mẫn, tức thì con người lọt vào trạng thái ngu muội.

Theo vật lý, thì sự minh mẫn của Trí thông minh do Sự Sáng của Trí không bị hao tán. Và sự hội tụ của Sự Sáng (thể sáng) về não càng nhiều, thì mức độ của sự minh mẫn càng tăng, tốc độ Hiểu càng nhanh.

Vì mức tiến hóa của đời sống tinh thần, làm sao con người duy trì được sự minh mẫn thường xuyên của Trí thông minh?

- Đời sống con người liên quan đến 3 cõi giới Thân, Tâm, Trí, nhưng sinh hoạt hầu như thường xuyên trong cuộc sống, lại là cái Tâm.

Tâm trạng dao động, lôi cuốn Trí nhớ và Trí suy nghĩ vào mọi sự, việc. Do đó, những sinh hoạt này làm cho Trí thông minh bị mờ đi, và không Hiểu được cái Lý trong sự, việc.

Nếu Tâm không còn tâm trạng, thì Trí thông minh lại trở nên minh mẫn. Và nếu “Tâm hư không” trong mọi thời, mọi lúc, trong mọi trạng huống, thì sự minh mẫn cũng theo đó được duy trì thường xuyên. Và sự Hiểu cũng có khả năng Hiểu thường xuyên, ngay cả trong khi ngủ có chiêm bao, có tiên kiến, thì sự minh mẫn vẫn được duy trì.

Sức tiến hóa của con người không dừng lại ở đời sống tinh thần, nó có thể tiến xa và sâu rộng hơn nữa. Nhưng, có phải đây là điều kiện, là trạng thái khởi đầu, để cho Trí được chuyển sang Siêu Siêu Trí (Tuệ), và là bước đầu để sự Hiểu thành cái “Hiểu tức thì” mà không cần đến đối tượng?

- Điều này vượt quá đề tài của đời sống tinh thần, nhưng nó rất cần thiết cho sự tiến hóa tột cùng của con người, của Trí khôn nhân loại.

Đúng vậy, khi Sự Sáng của Trí thông minh sinh động và kéo dài mức sinh động của nó đến mức cực động (hóa tĩnh), thì Sự Sáng bức xạ vào vũ trụ, và trở thành Sự Sáng của vũ trụ, thành sự sống, thành năng lực tự tạo…, thì sự Hiểu trở nên hằng sinh động, và Hiểu mãi mãi không ngừng.

Hay là, sự Hiểu đạt được mức độ Toàn Tri. Đó là sự Hiểu ngay tận Nguyên Lý của vũ trụ (có trong thể sáng của vũ trụ), và không cần đến đối tượng để suy nghĩ, để hiểu.

Trạng thái này tạo cho con người sự cực lạc, thì sự thông minh cũng mang đến cho con người hạnh phúc vậy.

Khi mức độ thông minh của một đời người kéo dài nhiều hơn sự ngu muội, thì hạnh phúc mà con người được hưởng cũng nhiều hơn sự đau khổ, mà người ấy phải chịu đựng.

Như vậy, dù con người có tiến hóa và sống bằng đời sống tinh thần, sự thông minh cũng không thể bao trùm tất cả mọi sinh hoạt.

Đối với một dân tộc hay nhân loại cũng vậy, sự thông minh của một thời đại không thể được coi như sự thông minh vĩnh cửu của nhân loại.

Đó chỉ là sự tiến bộ của Trí năng con người trong thời đó, không phải là sự tiến hóa của Trí sang Tuệ với sự thông minh tuyệt đối, và vĩnh cửu của Thiên Lý được chứa sẵn trong thể sáng của vũ trụ.


Đã sao chép liên kết!