KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NGƯỜI NÀO HIỂU ĐƯỢC CON NGƯỜI ĐƯỢC SINH RA ĐỂ LÀM GÌ, THÌ NGƯỜI ĐÓ CÓ THỂ TIẾN HÓA RẤT NHANH, VÀ LUÔN SỐNG TRONG HẠNH PHÚC, VÌ MỌI SINH HOẠT VÀ HÀNH ĐỘNG RẤT TÍCH CỰC TRONG SỰ TIẾN HÓA CỦA CHÍNH MÌNH, VÀ LUÔN CẢ THA NHÂN NỮA

Đời sống luôn tiến hóa và tiến bộ bao gồm nhiều yếu tố, như sức khỏe của nhục thân, sức mạnh của đời sống tinh thần và tâm linh, cùng với sự vận dụng có hiệu quả những bộ phận vô hình v.v…

Một trong những nhân tố chính yếu của hạnh phúc con người là sức khỏe. Nhưng, đó phải là một sức khỏe tốt, không mệt mỏi, yếu, đau, bệnh hoạn hay tật nguyền…

Nếu không có sức khỏe tốt, con người không hoàn toàn thông minh trong mọi thời gian. Do đó, sự phát triển của Trí năng bị gián đoạn.

Trí thông minh vô cùng quý, vì nó là nguồn gốc sinh hóa ra mọi sinh hoạt, của mọi sáng tạo, của mọi của cải tinh thần, và vật chất, kể cả đời sống tâm linh nữa.

(Đối với đạo nhân: đau, yếu, bệnh hoạn… làm cho con người mất thời gian đóng góp năng lực vào vũ trụ, làm gián đoạn sức tiến hóa…)

Đối với mọi tạo vật trên địa cầu dưới dạng hữu hình, con người có một sức tiến hóa cực nhanh.

Sức tiến hóa này do ở sự sinh hóa của những bộ phận vô hình như Tâm, Trí, Tánh, Lương Tâm, linh hồn v.v… Chúng sinh động bằng năng lực tiên thiên, bắt đầu từ thể Khí quanh địa cầu do con người hấp thu.

Năng lực này có tính tự tạo lấy năng lực do bộ phận vô hình là Tâm và Trí. Thể Khí tăng trưởng, tiến hóa để trở thành năng lực tiên thiên là Điện và Sự Sáng, sinh động trong cả vũ trụ. Và, rồi hai loại năng lực tiên thiên này cùng sinh động để trở thành năng lực tự tạo.

Năng lực tự sinh động, và mãi mãi sinh động, để tự tạo thành một năng lực sinh động vô tận, như năng lực nguyên thủy của vũ trụ, là Sự Sáng.

(Con người tạo nên của cải vật chất, thực phẩm cho nhiều người dùng đã là một việc làm tốt rồi. Đó là một đức hạnh.

Nếu con người tạo nên năng lực tự tạo, cung cấp cho vũ trụ, cho muôn loài, muôn vật hữu hình, siêu hình và vô hình, đó là một công đức.

Tạo và cung cấp những gì cho sức sống con người, là đức hạnh. Tạo và cung cấp những gì cho sự sống muôn loài, muôn vật, đó là công đức.

Hay là:

Những gì cung cấp và góp phần vào vũ trụ mới gọi là công đức).

Tóm lại:

Sự tiến hóa trong con người do những bộ phận vô hình, là sự thăng hoa từ năng lực này sang năng lực khác, có cường độ cao hơn. Và chúng tăng trưởng mãi, để trở thành năng lực tự tạo như trong vũ trụ vậy.

Muốn tiến hóa nhanh và để góp công vào vũ trụ, con người cần đến sự tu luyện hay sống đạo.

Thông thường, con người hơn các loài hữu hình nhờ ở Tâm, Trí. Và nhờ ở phương pháp tu, luyện, đạo nhân hơn hẳn phàm nhân, và giữa những con người trong một xã hội, mức tiến bộ và tiến hóa cũng không cùng một mức.

Con người hơn thú vật do bộ phận nào?

- Con người hơn thú vật nhờ ở Tâm, Trí.

Ở Trí: con người có Trí nhớ tốt, phát triển. Và nhờ vào sự lưu giữ nhiều dữ kiện. Và sự lưu giữ này tồn tại lâu dài, trên đó Trí suy nghĩ có thể suy nghĩ được. Nếu khả năng và chức năng suy nghĩ có thể hoạt động được lâu (1), thì con người có thể tiến hóa cực nhanh.

Trong xã hội, con người hơn nhau ở Lực, Quyền, Thế, Tài năng… tùy theo mục đích, con người có thể dùng để hơn thua, chiếm ưu thế, giúp đỡ, hoặc để hướng dẫn cho nhau.

Đạo nhân hơn phàm nhân ở chỗ, là đạo nhân dùng linh hồn, Tánh vũ trụ (Siêu Tâm, Siêu Trí, Tánh của vũ trụ… liên quan đến Chơn Lý, Đạo lý) hoặc cao hơn nữa, là Tuệ, để tiến hóa phàm nhân.

Có thể nói, đạo nhân hơn nhàm nhân về sự hiểu biết cả 3 thế giới, hoặc 2 thế giới, trong khi đó, phàm nhân chỉ biết đến thế giới tự nhiên.

(Điều này giống như cá với rùa. Cá dù có to lớn như cá voi, cá đuối, cá mập v.v…, chúng vẫn thua tầm thấy của rùa, và khả năng sống trên mặt đất cũng như dưới nước. Con người cũng vậy, dù cho Trí người đạt đến mức thượng trí, đại trí, thì các loại Trí này cũng không bằng Siêu Trí được, dù cho Siêu Trí chưa được phát triển nhiều theo bản chất, bản tính và tính năng của nó).

Tiến hóa phàm nhân, đạo nhân chỉ dạy cho họ những gì thuộc về thế giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên, và hướng dẫn họ cách sử dụng những bộ phận vô hình và mầu nhiệm (các trực giác quan, linh giác quan, các loại thân, Siêu Tâm, Siêu Trí, Tuệ v.v…).

(Ở thế giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên, Luân Lý, Triết Lý… của con người không còn dùng đến, bởi vì chúng chỉ “thiện hóa” được tâm hồn con người.

Ở 2 thế giới kể trên, chỉ có linh hồn, Tánh vũ trụ của con người, cho nên muốn tiến hóa chúng, chỉ có chơn lý và Đạo lý được đem ra giảng, dạy).


(1) Tọa thiền để Định, và Định để phát Tuệ, không giống như cách sử dụng công án để suy nghĩ, tức là vận dụng chức năng suy nghĩ, với khả năng suy nghĩ lâu, để cho Sự Sáng của Trí bức xạ thành Tuệ.

“Tọa thiền” không dùng đến một chức năng nào của Trí hoạt động, mà là để cho Sự Sáng của Trí thông minh sinh động. Và, Sự Sáng này sinh động mãi, cho đến khi nó đủ năng lực, để bức xạ thành Tuệ. Hay là, Tuệ là năng lực bức xạ của Sự Sáng của Trí.

Đã sao chép liên kết!