KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ TỒN TẠI CỦA KHÍ THÂN

Trong con người, yếu tố quan trọng nhất để cho sức sống chuyển hóa dần đến sự sống, là thể sáng (Sự Sáng). Hay là, từ sức sống có thời hạn ngắn chuyển hóa thành những sức sống có thời hạn lâu dần lên đến vô thời hạn, nhờ vào sự sinh động của thể sáng trong não bộ con người.

Như, sức sống của khí thân dài hơn sức sống của nhục thân, hay là thời hạn sống của khí thân lâu hơn của nhục thân.

Hiện tượng này được coi như mầm sống có trong hột giống của thảo mộc. Nhưng, sức sống của mầm sống của thảo mộc được di truyền để thành thảo mộc kế tiếp, cũng cùng một sức sống, không tăng trưởng vì chúng không có thể sáng (Sự Sáng) sinh động.

Đối với con người, những loại thân được hình thành sau, năng lực của sức chuyển hóa càng mạnh, tức là thời gian sống của những loại thân được hình thành sau, càng tăng dần lên sức sống.

Như, khí thân sống lâu hơn nhục thân; điện thân được hình thành sau khí thân, nó sống lâu hơn khí thân; sau cùng là quang thân, sức sống của nó cũng là sự sống. Sự sống sinh động, chẳng còn sự chết nữa, bởi vì, nó được tạo nên từ năng lực nguyên thủy của vũ trụ.

Trong con người, có nhiều hiện tượng siêu hình xảy đến, vượt quá sự kiểm soát, sự quan sát của giác quan, như chiêm bao và mộng. Nhiều người không quan tâm đến, nhưng tất cả mọi hiện tượng dù ở dạng tự nhiên, siêu nhiên hay siêu siêu nhiên đều có nguyên nhân, và phải coi đó là những thực thể biểu hiện cho một sự, hay một trạng thái có thật, hay là một năng lượng đang sinh động trong một năng lực khác.

Chiêm bao (mơ) là một hiện tượng siêu hình xảy ra ngoài sự chủ động của một người bình thường, bao gồm sự sinh động phối hợp của tiềm thức và ý thức. Nhưng nó không báo hiệu một sự thực nào xảy ra trong tương lai.

Hai chức năng hoạt động trong chiêm bao là quan sát và nhớ của Trí, đôi khi có sự can dự của sự suy nghĩ. Nhưng sự thấy trong cảnh tượng chỉ có một chiều sâu, tức là chỉ có mình với cảnh vật. Đó là sinh hoạt của thủy thân trong khi nhục thân ngủ. Chiêm bao xảy ra khi Trí bắt đầu tỉnh thức, thấy được và ý thức được quá khứ trong sự giao tiếp giữa tiềm thức và ý thức. Thời gian, sau khi nhục thân được phục hồi đầy đủ nội lực, sáng hay trưa, chiêm bao vẫn có thể xảy ra.

Cùng là một những hiện tượng siêu nhiên xảy ra trong cõi tự nhiên là nhục thân, “mộng” có thể khác xa với chiêm bao (mơ). “Mộng” là một hoạt động của khí thân, liên quan đến Siêu Trí và các trực giác quan (phần nối liền với giác quan nằm bên trong vỏ não, cảm nhận những tín hiệu bên ngoài bằng tần số của nhân điện, và số trực giác quan của khí thân và điện thân chỉ có 3: thị giác, thính giác và khứu giác).

“Mộng” có cái thấy hai chiều sâu, hay là khí thân thấy nhục thân của mình trong siêu cảnh, tức là trong cảnh xảy ra, có sự hiện hữu của nhục thân, và khí thân thấy được sinh hoạt của nhục thân trong cảnh đó.

Nó là viễn cảnh sẽ xảy ra với sự can dự của nhục thân trong tương lai, gần là một vài ngày, vài tuần, và xa, đến vài năm.

Cảnh xảy ra trong tương lai đúng với viễn cảnh mà khí thân tiên kiến, Siêu Trí tiên cảm.

Nhưng, tại sao khí thân có thể thấy trước được sự diễn tiến của nhục thân?

- Khi khí thân được hình thành trong nhục thân, và với sự hoạt động của các trực giác quan và Siêu Trí, thì thời gian sống của khí thân trong không khí đã có thể kéo dài từ bảy trăm đến một ngàn năm (trong khoảng thời gian này, đơn vị của Khí phải biến thể, biến thái để chuyển hóa sang điện, hoặc phải sinh hóa để trở lại đơn vị của Thủy, tức là Khí phải chuyển sang Điện Âm hay sang Thủy Dương).

Với quãng thời gian sống trên dưới ngàn năm của khí thân, tầm hoạt động của khí thân bao trùm và kiểm soát được mọi diễn tiến của nhục thân trong tương lai, cũng như biết được một hay nhiều tiền kiếp của “nhục thân hiện tại” trong quá khứ.

Sự bao trùm của thời gian dài, và sự kiểm soát của nó trên thời gian ngắn cũng tương tự đối với sự chênh lệch của không gian trên không gian. Như, tầm nhìn ở cao với không gian rộng lớn kiểm soát mọi chuyển động ở bên dưới khi một người ngồi trên phi cơ hay đứng trên núi v.v…

Sự trổi vượt của khí thân trên nhục thân không chỉ giới hạn trên hai lĩnh vực này, mà nó liên quan đến mọi sinh hoạt và hoạt động của khí thân với năng lực cao hơn, có khả năng sinh động trên dưới ngàn năm.

Đó cũng là thời gian tồn tại của khí thân sau khi nhục thân tan rã đối với người sống bằng tình cảm và cảm giác. Nhưng, với người thường xuyên sinh hoạt bằng tư duy, với những tư tưởng liên quan đến Lý, trong lúc nhục thân còn sống, thì khí thân đã hoạt động rồi, kể cả lúc ngủ, và lúc tỉnh thức.

Như vậy cường lực của khí thân đã tăng trưởng, có thể tỏa, toát ra không cần đến khi nhục thân chết hoặc tan rã.

Cường lực của khí thân được biểu hiện dưới ba dạng:

- Khi nhục thân còn sống.

- Khi nhục thân chết.

- Thời gian khi nhục thân tan rã (49 ngày, khí thân còn yếu đuối trong đời sống mới, như trẻ sơ sinh lúc mới được sinh ra, sau đó sức mạnh tăng dần).

Khi nhục thân còn sống, khởi đầu khí thân xuất hiện trong cơn mộng, tức là vỏ não hoàn toàn ngưng hoạt động, nội khí kết thành một mảng, mang dáng vóc của nhục thân và xuất hiện.

Vỏ não ngưng hoạt động, Trí cũng ngưng, nhưng não vẫn hoạt động, Trí không hoạt động, do không liên quan đến vỏ não, lúc đó Trí chuyển sang sự hoạt động của Siêu Trí. Cơ quan này liên hệ đến các trực giác quan (trực thị giác, trực thính giác và trực khứu giác) và lôi cuốn chúng vào hoạt động, thu và phát bằng tần số.

Hay ngược lại, “mộng” là hiện tượng siêu nhiên biểu hiện một thực tế, trong đó có sự xuất hiện của khí thân. Và cường độ của khí thân được cảm biết do những hoạt động của khí thân, cũng như mức tiến hóa của Siêu Trí được biết đến do sự vận dụng của các chức năng và khả năng của những chức năng đó, đặc biệt là sự suy nghĩ của Siêu Trí trong cơn mộng.

Mộng xảy ra trong khi ngủ, nhưng lúc tỉnh thức sự hiện hữu vô hình của khí thân như thế nào?

- Sự hiện hữu của khí thân thì vô hình trong khi nhục thân hoạt động. Vô hình, vì nó tiềm ẩn sinh động trong nhục thân. Cũng như Trí khôn con người, hoạt động vô hình khi tỉnh thức, và con người cảm nhận được, ý thức được hoạt động của Trí với mỗi chức năng của nó.

Cũng vậy, lúc tỉnh thức, khí thân hoạt động bằng sự tiên cảm, linh cảm. Hai yếu tố này trổi vượt qua cảm giác và tình cảm. Chúng cảm nhận cùng lúc khi những hiện tượng, tư tưởng của tha nhân phát sinh, hướng về khí thân của người có tiên cảm và linh cảm, nhưng ở một không gian xa cách.

Chúng cũng là năng lực – một loại năng lực siêu nhiên của khí thân. Sự hoạt động ít nhiều của chúng biểu hiện mức giảm và tăng cường độ của khí thân.

Chúng góp phần vào mức tồn tại ngắn dài của khí thân, sau khi khí thân toát ra khỏi nhục thân.

Khí lực có nhiều cường độ khác nhau, và mức độ khác nhau của cường độ xác định sự ngắn, dài của sức sống khí thân.

Khi nhục thân còn sống, khí thân đã xuất hiện trong mộng, ở thời kỳ trung niên, hay thanh niên, thì cường độ của khí thân đã ở mức cao.

Cường độ của khí lực kém hơn, khi nhục thân chết, khí thân toát ra.

Và cuối cùng sau một thời gian, nhục thân tan rã, khí thân mới toát ra được, sức sống của khí thân rất kém về cường độ.

Cường độ của khí thân trong lúc tỉnh thức được xác định bằng sự tiên cảm, linh cảm.

Hay là, tiên cảm và linh cảm là hoạt động của khí thân. Chúng biểu hiện hoạt động tiềm tàng của khí thân đang thực sự sinh động trong nhục thân.

Vậy, sự hoạt động tiềm tàng của khí thân trong khi nhục thân tỉnh thức có ý nghĩa gì trong đời sống con người?

- Từ sự hoạt động của nhục thân sang khí thân là một tiến trình rất xa. Nhưng sự diễn tiến của nó không thể nhận ra được bằng nhãn quan, chỉ với Trí khôn sự diễn tiến vô hình này mới được biết đến.

Bình thường, con người sống bằng nhục thân, với sinh hoạt của Thân, Tâm, Trí luân phiên hoạt động bằng cảm giác, tình cảm và tư tưởng. Tuy nhiên, tùy mỗi đời sống của cá nhân ba sinh hoạt này được sử dụng không thuần nhất. Có người sống bằng cảm giác, người khác đưa tình cảm lên hàng đầu, nhưng có người coi tư tưởng là lẽ sống của mình.

Đối với người cảm nghiệm được sinh hoạt của khí thân, thì đời sống không ở mức bình thường nữa.

Nếu đời sống không còn bình thường nữa, tất phải có sự khác thường trong đó.

Đúng vậy, sinh hoạt không bị giới hạn ở ba loại sinh hoạt cơ bản, mà nó được tăng lên thành năm loại là:

Cảm giác, tình cảm, tư tưởng, tiên cảm, linh cảm.

Các sinh hoạt tự nhiên và siêu nhiên làm cho đời sống con người trở nên phong phú hơn. Nó không phải là sự tiến bộ, mà là một mức tiến hóa.

Sự tiến hóa này tuy vô hình, nhưng nó là một xung lực sinh động trong hạnh phúc con người hay là Trí khôn con người khám phá ra được tính chất thật sự của hạnh phúc luôn sinh động, có ý nghĩa siêu nhiên mà người bình thường không cảm nghiệm được, vì bị sinh hoạt của nhục thân che kín đi.

Đã sao chép liên kết!