KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TRÍ TRONG CHƠN NGÃ XUẤT NGUỒN TỪ LƯƠNG TÂM

Trạng thái không còn bản ngã là vô ngã, không còn bản ngã hoạt động, nhưng còn sự sinh động, đó là chơn ngã trong đó sinh hoạt luôn linh thiêng và mầu nhiệm.

Giữa hai vũ trụ, sự linh thiêng cảm ứng với sự linh thiêng, sự mầu nhiệm cảm ứng với sự mầu nhiệm, trong con người nó ở đâu?

- Sự linh thiêng ở trong bốn thể linh thiêng hay là sự linh thiêng là “sự sống của thể linh thiêng”.

Còn “sự mầu nhiệm trong sự sống” là sự sinh động của Thiên Tuệ, Thiên Tánh trong sự sống của 4 thể linh thiêng.

Trong con người, bộ phận linh thiêng (1) là Lương Tâm, trong đó sinh động của Thiên Tuệ, Thiên Tánh, sự mầu nhiệm.

Lương Tâm con người là nơi tạo nên “chơn ngã”, mà đời sống của chơn ngã chỉ toàn là sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Đối với tạo vật, sinh linh…, thì sự linh thiêng và mầu nhiệm trong Lương Tâm của một chơn nhân là phương tiện dùng để tiến hóa các tạo vật, sinh linh bằng cách Thiện hóa tâm hồn và Thánh thiện hóa linh hồn.

Linh thiêng và mầu nhiệm là sự sinh động vô hình trong những bộ phận vô hình. Những bộ phận này có trọng lượng hay không?

- Tuy thuộc về vô hình, nhưng chúng cũng có trọng lượng vì sự hình thành của chúng có liên quan đến những thể nặng, nhẹ trong cấu trúc như:

Tâm hồn (Tâm Trí) nặng nề hơn linh hồn, vì tâm trạng là khí nặng nề sinh động.

Linh hồn nhẹ hơn tâm hồn vì Siêu Tâm, Siêu Trí (linh hồn) là thể Điện và Sự Sáng.

Nhưng, linh hồn yếu hơn Lương Tâm, vì chỉ từ sự linh thiêng và mầu nhiệm của Lương Tâm mà những việc lạ lùng có thể hiện thực được.

Tâm hồn của một bản ngã nhỏ, nhưng cực nặng, Lương Tâm của một chơn ngã cực to, mà lại cực nhẹ.

Tâm hồn nặng nề (các thể nặng) không thể châu biến xa được. Trái lại, linh hồn, Lương Tâm (các thể cực nhẹ) càng châu biến xa.

Cái cực nhẹ trong Lương Tâm được đem ra ứng dụng trong mọi sự, việc của thế gian là cái Lý, hay là sự chơn thật sinh động trong sự, việc.

Nói cách khác, khi con người sống bằng cái Lý, sự chơn thật, thì người này không còn bản ngã nữa, hay là bản ngã đã tan biến.

Tại sao?

- Vì khi con người rõ được cái Lý của sự, việc và sống bằng cái Lý của sự việc trong sinh hoạt…, thì chỉ còn Trí thông minh và Lương Tâm hoạt động. Trong khi đó, Tâm không có Tâm trạng, Thân không có cảm giác sinh động. Do đó, chẳng còn sự hiện hữu của con người thế gian.

Trong trạng thái đó, hay trong sự chơn thật, thì Sự Sáng thuần túy của Trí thông minh sinh động với sự linh thiêng và mầu nhiệm được chứa sẵn trong Sự Sáng thuần túy, khi không còn một hình ảnh nào thuộc về tạo vật xuất hiện.


(1) “Linh thiêng”, vì bộ phận này không bao giờ bị ô nhiễm bởi sự, việc của thế gian. Hay là, “mọi sự, việc của thế gian không thể nào thay đổi được bản chất, bản tính linh thiêng của Lương Tâm được”. Hay là, “Lương Tâm chẳng bao giờ bị ô nhiễm bởi sự, việc của thế gian, của tạo vật”. Ngược lại nó ảnh hưởng đến những bộ phận vô hình của bản ngã.

Đã sao chép liên kết!