KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

LINH THIÊNG: MỘT YẾU TỐ THÀNH TỰU CỦA SỰ PHI THƯỜNG

Đại nhân trổi vượt hơn người thường vì tánh cao thượng. Siêu nhân trổi vượt hơn đại nhân, tiểu nhân, nhờ ở sự linh thiêng.

Cao thượng là hiệu quả của đức tính. Còn hiệu quả của sự linh thiêng là sự linh cảm, tiên cảm, tiên kiến.

Trong sự linh cảm có sự tái kiến những sự, việc đã xảy ra trong quá khứ, và những sự, việc sẽ xảy ra trong tương lai.

Tại sao sự việc trong quá khứ lại được giữ lâu như vậy?

- Sự việc trong quá khứ được giữ lâu, vì những hình ảnh này là những chấn động của Điện có khả năng sinh động hàng vạn năm trong bộ nhớ của Trí. Chỉ có Siêu Trí, Siêu Tâm (linh hồn) (1) với tầm châu biến rộng lớn bao trùm cả quá khứ và tương lai của nhục thân hiện hữu mới có thể cảm nhận được.

Linh cảm, tiên cảm, tiên kiến đều có tính tiên tri, là biết trước được những gì xảy ra trong tương lai. Nhưng, những hiện tượng nào tạo nên chúng?

- Những hiện tượng cốt lõi được hình thành bằng điện và khí để hiện thực trong tương lai, chỉ có điện thân (hoặc những trực giác quan, những bộ phận mầu nhiệm như linh hồn…), hoặc khí thân mới có thể cảm biết được. Còn nhục thân chỉ cảm biết được những gì xảy ra trong thực tại.

Hay là: “Tiên tri được tương lai, chỉ có khí thân, điện thân và quang thân có khả năng cảm, biết và hiểu được những gì đã xảy ra dưới dạng siêu hình và chúng phải sẽ xảy ra dưới dạng hữu hình liên quan đến nhục thân.

Những loại thân này có khả năng khác nhau trong sự cảm nhận, hiểu biết. Điều này tùy thuộc vào những thể cốt lõi hình thành trong hiện tượng như:

- Khí (Điện, Sự Sáng) }

- Điện (Sự Sáng) } → trong hiện tượng được hình thành

- Sự Sáng (Dương, Âm) }

Tiên tri không bị giới hạn ở bản thân của mỗi người, nó còn liên quan đến người khác. Nhưng làm sao hay bằng cách nào, một người có thể biết được quá khứ và tương lai của một người khác?

- Những gì tồn tại hoặc sẽ xảy ra cho một con người đều được thể hiện trên khí thân hoặc điện thân. Do trường độ sống của hai loại thân này, mà những sự kiện của quá khứ hay của tương lai đều hiện rõ trên đó, nghĩa là cái đã có, và sẽ có của nhục thân đã được hình thành trên khí thân hoặc điện thân.

Nhận ra được những sự kiện này, là nhờ vào chức năng của trực giác quan (của khí thân hoặc của điện thân). Tại sao?

- Vì những sự kiện loại này là những sự kiện siêu hình có sức tồn tại như một tư tưởng.

Tóm lại:

Nhờ vào trực giác quan, hay linh giác quan mà một người có thể biết được quá khứ và tương lai của một người khác. Những sự kiện của quá khứ và tương lai đã được hiện thực trên khí thân, điện thân.

Người biết được quá khứ và tương lai của một người khác bằng trực giác quan là người như thế nào?

- Khả năng khác thường này không do nhục thân, do ở khí thân hoặc điện thân. Hai loại thân này hoạt động trong cõi siêu nhiên. Tầm hoạt động của khả năng này được mở rộng ra trong hai thế giới tự nhiên và siêu nhiên.

Trong đời sống, người này có khả năng dùng nhiều loại thân (nhục thân, khí thân, điện thân) trong sinh hoạt thuộc thế giới tự nhiên và siêu nhiên.

Dù cho sự Biết được mở rộng vào thế giới siêu nhiên, nó vẫn chưa cao, còn phải Hiểu nữa. Nhờ Hiểu được Lý siêu nhiên (trong thế giới siêu nhiên), mới có thêm được một sáng tạo mới. Nhưng, nếu không có sự sáng tạo thuận Nguyên lý, thì công phu, việc làm đó chẳng có công đức.

Việc làm tạo ra công đức là sinh hoạt chính của đời sống đạo nhân. Trong đời sống này, Tâm Trí luôn hướng về sự sống, sự to tát, sự sinh động của sự sống ngay bên trong người. Và Tâm Trí không bị chia cắt bởi những sự vặt vảnh bên ngoài.

Công đức là hiệu quả của sự sáng tạo thuận Nguyên lý, như vậy tính quan trọng của công đức được tạo nên từ đâu?

- Từ cái Lý

Nó là linh hồn của sự, việc, bên ngoài. Hay là, “Lý là sự sống, sự sinh động vô hình của sức sống bên ngoài là sự, việc”.

Sống bằng Lý, dù bằng Thuận Lý, là cái Lý thấp nhất so với các Lý khác, thì phong cách con người đã nghiêm trang rồi. Do đó, cử chỉ, lời nói, hành động… đều nghiêm trang, trang trọng…

Tại sao vậy?

- Vì khi nào Lý sinh động, thì cảm giác và tình cảm cá nhân không còn dao động nữa, và không còn bản ngã con người xã hội nữa. Hay là, lúc nào con người sống bằng cái Lý, ngay lúc đó, làm chủ được chính mình và vô tư, bởi vì cảm giác và tình cảm cá nhân lúc nào cũng có tính thiên vị hết (2).

Tóm lại:

Người sống bằng cái Lý, thì cử chỉ nghiêm trang, lời nói minh triết. Tất cả những điều này chẳng phải do sự cố gắng của cá nhân, chúng tự nhiên toát ra từ cái Lý vậy.

(Nói cách khác, là giá trị nhân cách được bộ lộ từ bên trong. Nhưng làm sao nhận ra giá trị đó?

- Tác phong (đi, đứng, nằm, ngồi…) và trang phục, hay hình dáng, hình thức bên ngoài chưa bộc lộ hết nhân cách con người.

Giá trị nhân cách phải được bộc lộ từ trong ra ngoài. Nó bao gồm tư tưởng, ngôn từ và tác phong).


(1) Bản chất của linh hồn là điện và Sự Sáng. Sức quang tỏa châu biến của nó bao trùm cả sự sinh động, hoạt động của Thân, Tâm, Trí. Tương tự như tầm phủ sóng của điện thoại di động bao trùm một vùng trong đó máy điện thoại di động chịu ảnh hưởng.

(2) Khi nào “cái Tôi” xuất hiện, hay có “cái Tôi” trong câu nói, thì trong đó đã có sự thiên vị về mình rồi, “cái Lý mất đi sự thật và tính toàn hảo của nó”.

Đã sao chép liên kết!