KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

LƯƠNG TÂM

Tất cả những bộ phận vô hình có Sự Sáng (thể sáng) sinh động, đều mầu nhiệm và liên quan đến vũ trụ. Nhưng tỷ lệ mầu nhiệm khác nhau do ở những thành tố của mỗi bộ phận, như Tâm, Lương Tâm.

Tâm gồm có 3 thành tố: Khí, Điện và Sự Sáng.

Lương Tâm chỉ có một: Sự Sáng trong đó có sự sinh động của Thiên Tuệ, Thiên Tánh.

Tâm và Lương Tâm do đâu được sinh ra?

- Nếu không có 5 giác quan, không có sự tiếp xúc với ngoại cảnh, thì Tâm không được sinh ra. Cho nên nói rằng: “Tâm do ngoại cảnh sinh. Nó thuộc về thế giới tự nhiên”.

Còn Lương Tâm có từ sự sinh động vô hình bên trong. Vô hình mà sinh động được, nó do Sự Sáng và Thiên Tuệ sinh. Nó thuộc về vũ trụ.

Do đó, Lương Tâm rất rộng lớn và mầu nhiệm. Nó thay đổi tâm hồn con người được.

Lương Tâm khởi sinh từ khi con người biết dùng Trí khôn nhìn vào bản ngã, quan sát, giám sát những hành vi của nó một cách khách quan. Sự Sáng của Thuần Trí hoạt động.

Sự Sáng của Trí khơi động Lương Tâm. Nhìn càng lâu, Lương Tâm càng mạnh, nó biểu lộ cái kỳ diệu và mầu nhiệm của nó trên đời sống cá nhân.

Vì vậy, nhìn vào trong để cho Lương Tâm sinh động, con người mới tiến hóa được và có thể được mặc khải. Nhìn ra ngoài để tiến bộ, có kiến thức, nhưng Tâm luôn động.

Về vật lý, Lương Tâm con người được hình thành bằng những gì?

- Bằng Sự Sáng của Thuần Trí, và bằng Sự Sáng của Dương và Âm chứa đựng Đạo Lý trong Thiên Lý sinh động trong Sự Sáng nguyên thủy sinh động trong Thuần Trí.

Hay là:

Lương Tâm: (Trí + Đạo lý trong Thiên Lý) trong con người.

Trong sự phối hợp giữa Trí và Đạo Lý trong Thiên Lý, con người không còn bản ngã cá nhân nữa.

Lúc đó chỉ có Thiên Tuệ, Thiên Tánh trong Sự Sáng thuần túy của Trí… giám sát và hướng dẫn đời sống tinh thần và tâm linh của con người.

Nhờ vậy mà Đạo, Đức do Lương Tâm xuất nguồn (1), còn Phước do Thiên, Địa tạo cho con người (do Khí, Thủy, Đất), gọi là Chơn Phước.

Lương Tâm có sự mầu nhiệm, vì vậy mức độ tiến hóa của sinh linh căn cứ trên mức độ mầu nhiệm của mỗi cá nhân có được. Cho nên, người nào, sống bằng Lương Tâm, người đó tiến hóa nhiều.

Còn sự tiến hóa của đời sống tinh thần, chủ yếu căn cứ trên mức độ trí thức, chứ không đánh giá trên kiến thức hoặc địa vị xã hội. (Người có nhiều kiến thức là người có nhiều công phu, sử dụng “Trí nhớ” để nhớ. Người này thuộc về người nhớ giỏi, là người giỏi. Còn người Trí thức là người tài, dùng chức năng suy nghĩ, sáng tạo từ bên trong).

Tóm lại:

“Dùng Trí thì có sự kỳ diệu, còn dùng Lương Tâm, mới thấy được sự mầu nhiệm”.

Lương Tâm được coi như mẫu số, con Tâm như tử số.

Tâm con người không thể che đậy được Lương Tâm, mà trái lại Lương Tâm bao trùm tất cả các loại Tâm của mỗi cá nhân.

Nhưng Lương Tâm tồn tại đến bao giờ?

Lương Tâm có trong con người, và luôn cả loài người. Đến bao giờ, loài người còn tồn tại, thì Lương Tâm vẫn tồn tại.

Những gì thuộc về Lương Tâm, xuất nguồn từ Lương Tâm cũng tồn tại…, như lời nói, tư tưởng, phản ứng tâm lý đối với những điều sai, trái, xấu. Bởi vì chúng đều thuộc về Lý (Thuận, Chơn, Đạo).

Thí dụ:

Khi có sự sai, trái, xấu xuất hiện ở một hành động của một cá nhân, sẽ có phản ứng của Lương Tâm đối lại với hành động đó, trong sự phản ứng đó xuất hiện “Nghĩa khí” của Lương Tâm.

Tất cả những gì xuất nguồn từ Lương Tâm đều mạnh mẽ, nghiêm trang, có oai lực cái Lý của toàn thể loài người trên một cá nhân.

Nói thêm, là Tâm cá nhân còn bản ngã, còn có cá tính riêng biệt.

Lương Tâm là tâm chung của loài người trong một con người (2). Nó không có tính riêng của một cá nhân, mà có tính của loài người trong đó.

Phàm nhân sống bằng phàm tâm, mà sự sinh động của nó, là tâm trạng. Nhưng, tâm trạng là gốc của Phước, Họa. Phàm nhân thích sống với sự sinh hoạt của tâm trạng, của Phước, Họa, vậy mà chẳng nhận ra chúng để chủ động sống trong Phước và tránh Họa.

Còn thánh nhân, đạo nhân sống bằng Lương Tâm, mà sinh hoạt của Lương Tâm, là Lý. Vì vậy, đời sống của họ không còn phản ứng tâm lý đối với những tâm trạng của tha nhân.

Cái Lý trong Lương Tâm như thế nào?

- Cái Lý chẳng có sự Sinh, Diệt, chẳng có sự Sinh, Khắc, mà lại là hằng hữu, hằng sinh động.

Còn tâm trạng thuộc về ngũ hành, nên có Sinh, có khắc chế lẫn nhau, đối đãi nhau như Phước, Họa vậy.


(1) Đạo, Đức do Lương Tâm của con người thuộc về Nhân Đạo. Dù nó chưa được là Chơn Đạo do sự mặc khải của Thiên Tuệ cho một linh hồn cực sạch, nó cũng thuộc về Chánh Đạo.

Nhân Đạo từ Lương Tâm tiến hóa được 3 cõi giới của tiểu vũ trụ (Trí, Tâm, Thân) bằng Triết Lý, Luân Lý (trong đó có cả thuần phong, mỹ tục). Nó làm thay đổi Tâm người, nhưng cái Hay của Đạo Lý của Chơn Đạo là khơi dậy Lương Tâm con người.

(2) Lấy cái Tâm chung của loài người trong một người mà cầu nguyện, thì ơn ích mới đổ xuống cho nhiều người. Đó là mầu nhiệm của đức tin.

Ơn ích đổ xuống như mưa, cây cỏ, thì hút được nước, và lớn lên, sỏi đá thì không.

Với người có đức tin, Thiên Ân đổ xuống theo lòng sốt sắng cầu nguyện. Trái lại, người không tin, hay nửa tin nửa ngờ, thì Thiên Ân không thấm vào cuộc đời của họ được, dù đó là sự thật.

Đã sao chép liên kết!