KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

HẬU QUẢ CỦA VIỆC LÀM THUẬN LÝ

Phải chăng chỉ ở hiện tại, Trí khôn con người mới rõ được việc làm, và những sự kiện của quá khứ. Hay là, chỉ ở hiện tại, con người mới phân biệt được sự Tốt, xấu; Đúng, sai; Phải, trái… của quá khứ để rồi đánh giá những việc làm đó bằng cách phê bình, xét đoán.

Nếu sự việc xảy ra rồi mới phê bình, thì con người không có sự minh mẫn, sáng suốt ở hiện tại hay sao?

- Nếu con người luôn minh mẫn, sáng suốt… thì tư tưởng, lời nói, việc làm đều Thuận lý. Và hậu quả của chúng luôn Đúng, Tốt, Phải.

Do đó, người ở những thế hệ sau, không có gì để phàn nàn về sự u minh, ngu muội của quá khứ, mà hậu quả của nó là sự chậm tiến và sự khốn khổ, mà con người ngày nay đang phải chịu đựng.

Như vậy, nếu con người luôn minh mẫn, thì việc làm của quá khứ không bị con người ở hiện tại xét đoán, phê bình. Và tương lai cũng như hiện tại, chỉ còn lại những gì Tốt, Đúng, Phải của việc làm mà thôi.

Ngoài những hậu quả của việc làm Thuận lý, sự từng trải của người sống đời sống tinh thần thuần túy còn cảm nghiệm được nhiều điều trong cái Lý, như sự vô tư, sự trang nghiêm, tình thương, sự cao thượng và nhiều đức tính khác.

- Có sự vô tư, sự trang nghiêm trong cái Lý. Do đó, mà người ta đồng ý về cái Lý được nói ra.

- Có tình thương. Nhờ đó, người nghe cái Lý, có sự quí mến, vì trong đó toát ra sự cao thượng.

- Vô tư, vô ngã, nên không có sự mâu thuẫn trong cái Lý.

Tất cả những yếu tố và những đức tính đó tạo nên sự An và Vui trong sinh hoạt của đời sống tinh thần.

Sự An và Vui chứa đựng tính Thiện (sự Lành) được thể hiện bên ngoài bằng sinh hoạt lạc quan. Hay là “sinh hoạt lạc quan có tính Thiện sinh động bên trong”.

Mọi sinh động bên trong, nhãn quan con người không thể nhận ra.

Như, trong sự cao thượng, có vẻ đẹp vô hình, vô bóng.

Trong đức tính, có cái Tốt, cái Đẹp vô hình. Khi chúng sinh động, tâm hồn mới cảm nghiệm được.

Nhưng sự sinh động bên trong đó toát ra từ sự hư không của Tâm.

(Âm thanh ngón đàn siêu thoát từ sự hư không của Tâm. Hay là, chẳng còn hình ảnh tâm tư của bản ngã sinh động, thì âm thanh siêu thoát, nhẹ nhàng, có thể linh động hết mức).

Đến đây, con người khám phá ra nhiều vẻ đẹp.

Vẻ đẹp bên ngoài mới chỉ là sự kỳ diệu của sự chiêm ngưỡng của giác quan.

Vẻ đẹp của tình cảm, đức tính chỉ có tâm hồn mới cảm nhận được. Nó làm cho đời sống tinh thần trở nên phong phú.

Còn vẻ đẹp huyền bí của đời sống tâm linh do sự cảm nhận của linh hồn làm cho linh hồn tiến hóa.

Đã sao chép liên kết!