KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NĂNG LỰC TÁC TẠO

Năng lực tác tạo ra những lực khác mạnh hơn là những lực được tác tạo ra.

Trong con người, Sự Sáng (thể sáng) là năng lực tác tạo có sức mạnh tuyệt đối so với những lực được nó tạo ra như:

BẢNG VẼ

Những cái gì tạo ra sự sáng trong con người?

- Sự sáng có sẳn trong sự di truyền (qua sự sinh sản), nhưng nó chưa có khả năng tác tạo khi con người mới được sinh ra.

Từ chưa có khả năng cho đến khi có khả năng tác tạo cho ta thấy có một sự tăng trưởng và tiến hóa trong sinh hoạt, trong năng lực của đời sống:

BẢNG VẼ

Sự tiến hóa của năng lực, của sinh hoạt từ ngoài vào trong (từ bên ngoài nhục thân vào não bộ) và từ dưới lên trên (từ thân lên não bộ).

Năng lực tác tạo ra những lực khác hay là những thể khác mà mỗi thể trong vũ trụ, và trong con người có một chức năng riêng. Chức năng của:

Sự Sáng: là sáng tạo. Sự Sáng là nền tảng của sự sáng tạo. Bản tính của Sự Sáng là mầu nhiệm. Sáng tạo được là nhờ ở Lý (“Lý” là sự sinh động vô hình có chức năng sáng tạo).

Hay là, Sự Sáng có những đặc thù: có sự mầu nhiệm; có Nguyên Lý; có sự sáng tạo.

Điện: hình thành cấu trúc. Bản tính của Điện là linh thiêng. Hình thành được tạo vật, nhờ ở “Cơ”.

Hay là, Điện có những đặc thù: Có sự linh thiêng; có Cơ (cấu trúc); có sự hình thành.

Khí, Thủy (trong nhục thân là Huyết): hiện thực từ cấu trúc. Bản tính của chúng là kỳ diệu. Trong sự hiện thực, chuyển động “Năng”.

Hay là, Khí, Thủy có đặc thù: có sự kỳ diệu; trong sự hiện thực có Năng lực.

Trong tiểu vũ trụ hay trong con người có sự mầu nhiệm, linh thiêng và kỳ diệu, nhưng vì không rõ hay chưa hiểu được cấu trúc phức tạp và những bản tính vô hình khó nhận ra trong thân thể, con người sinh hoạt theo ý riêng, ngăn chận sự cảm ứng của 3 đặc tính trong tiểu vũ trụ với đại vũ trụ.

Muốn thực hiện sự cảm ứng của sự mầu nhiệm, linh thiêng và kỳ diệu trong con người với đại vũ trụ, hành giả phải rõ sự sinh động của những thể liên quan đến mỗi sinh hoạt thuộc về cảm giác, tình cảm, tư tưởng và Lý.

Cảm giác thuộc về Huyết (Thủy), tình cảm là Khí, tư tưởng thuộc về Điện, Lý nằm trong Sự Sáng. Khi cảm giác sinh động, nó ngăn chận không cho nội khí, Điện và Sự Sáng toát ra. Nếu tình cảm dao động, nó ngăn chận không cho Điện và Sự Sáng toát ra, tức là sự linh thiêng và mầu nhiệm không thể cảm ứng được với sự linh thiêng và mầu nhiệm trong vũ trụ.

Hiện tượng sinh lý cũng là vật lý dễ nhận, là cái chết của nhục thân trong trạng thái này, cảm giác không còn, vì vậy, Khí, Điện, Sự Sáng toát ra với bản tính của chúng là sự linh thiêng và mầu nhiệm, cũng theo đó mà nhập vào bầu khí quyển.

Nói rõ hơn, là khi nhục thân chết, sự kỳ diệu của nó không còn nữa, chỉ còn lại sự linh thiêng và mầu nhiệm toát ra sinh động trong một loại thân khác nhẹ hơn.

Thí dụ:

Muốn Sự Sáng tỏa ra với những đặc thù của chức năng của nó, thì những sinh hoạt liên quan đến Điện, Khí, Thủy phải ngưng động, tức là tư tưởng, tình cảm, cảm giác phải hoàn toàn ngưng động, hay là "Tâm và Thân phải không có một sinh hoạt nào nữa" (1). Về sinh lý, thì hệ thần kinh ngoại biên và trung tâm không có một tín hiệu nào hết, kể cả các chức năng của Trí liên quan đến sinh hoạt cũng ngưng luôn.

Mỗi đặc thù của Sự Sáng có vô số cái liên quan đến nó, cũng sinh động, sinh hóa và chúng chỉ liên quan đến sự Hiểu. Như vậy, Trí khôn chỉ còn Hiểu, và Hiểu vô số cái liên quan đến đặc thù trong Sự Sáng mà chẳng cần qua sự cảm nhận và Biết.

Hiện tượng này giống như một phân tử nước hòa nhập vào đại dương, tự nó thành đại dương mới cảm nhận được tất cả những gì có trong khối nước lớn lao đó. Vì đồng bản chất, bản tính và tính năng, phân tử nước nhập vào đại dương. Và đại dương đã có từ lâu, thì thời gian của phân tử mới nhập vào, cũng bằng với thời gian đã có từ lâu của đại dương.

Hiện tượng lạ lùng và khó hiểu này cũng là sự mầu nhiệm trong sự tuyệt đối khi Sự Sáng của Tuệ (siêu siêu Trí) hòa nhập vào Sự Sáng của vũ trụ, thì Trí khôn (Trí thông minh) của con người ý thức được, là sự sống của con người đã có, và đã sống từ nguyên thủy (trước cả thời kỳ tạo Thiên lập địa).

Qua thực tế này, con người mới biết mình hằng sống và cái làm cho con người hằng sống là Sự Sáng – thể cùng cực nhẹ và tự sinh động để tăng trưởng năng lực trong sự tồn tại. Tất cả những gì có trong Sự Sáng đều tuyệt đối không còn tương đối, tức là không sự so sánh, đối đãi, mâu thuẫn trong “cái Một”.

Những gì khác thường, phi thường có tính siêu việt mà không tồn tại mãi, thì những điều đó không thuộc về vũ trụ.

“Chỉ có những gì xuất nguồn từ Sự Sáng, dù Sự Sáng đó có trong con người, nó mãi mãi sinh động, nó mới thuộc về vũ trụ, như cái Lý “sinh hóa ra từ Trí, hoặc từ Tuệ của con người”.

Với một cách nhìn khác, thì “năng lực tác tạo của vũ trụ là Sự Sáng, nó không bao giờ bị hủy diệt”. Hay là, “không có sự chết của sự sống, chỉ có sự chết của sức sống”.

Trong con người cũng vậy, tại sao không có sự chết của sự sống mà chỉ có sự chết của sức sống?

- Con người có Trí, mà bản chất của Trí là Sự Sáng. Sự Sáng là sự sống của vũ trụ.

Dù cho Sự Sáng (sự sống) có nhỏ đến đâu đi nữa (do chưa phát triển, chưa thăng hoa) nó đã là sự sống rồi, thì trong con người, sự sống đó sẽ không bao giờ chết được.

Nó sinh động để tăng năng lực cho sự sống.

Sự sinh động của Sự Sáng (sự sống) do những chức năng của Trí như: “quan sát”, “nhớ”, “suy nghĩ”… chúng làm tăng năng lực cho sự sống, từ sự sống có trong tiểu vũ trụ trở thành năng lực của vũ trụ, tức là sự sống của vũ trụ vậy.

Ngoài sự sống ra, chỉ có những sự chết của những sức sống mà thôi. Những sức sống này ở đâu?

- Mọi sức sống tuy có khác nhau do trường độ sống, nhưng tất cả đều quy vào ba loại: Thủy, Khí, Điện… là cơ bản.

Sức sống khác nhau do sự phối hợp nhiều hay ít của một, hai, hoặc của 3 loại theo tỉ lệ khác nhau cho đến vô tận.

Từ đó, chúng có trường độ sống khác nhau, không một sức sống nào giống nhau ở trường độ (con người có số mạng ngắn, dài, chẳng ai giống ai, cùng một tuổi, nếu có chết cùng năm, cùng tháng, thì ngày, giờ, phút… chẳng giống nhau).

Mọi sức sống đều được tạo ra từ sự sống dù cho sức sống đó là một thể đơn độc hay là nhiều sức sống được phối hợp thành một tổng thể như nhục thân.

Hay là, nhục thân được hình thành từ sự sống trong đó có nhiều sức sống, nhiều thể, với nhiều thời gian sống khác nhau.

Khi nhục thân chết (tan rã), con người còn sống không?

- Nếu ta coi con người là nhục thân, thì khi nào, nhục thân chết, là con người chết. Nhưng, nếu ta hiểu được con người là sinh linh, đã từng trải qua những kinh nghiệm, những thực tế siêu nhiên, thì khi nhục thân chết, con người vẫn sống với dạng khí thân, điện thân hay quang thân. Có nghĩa là, sinh linh đó không còn sống với sức sống ngắn hạn của nhục thân nữa, mà sinh hoạt đã chuyển qua những sức sống khác với các loại thân khác và với sức sống dài hạn hơn.

Các loại sinh linh sống bằng gì, và hoạt động bằng cái gì?

- Sự Sáng, sự sống là nguồn gốc sáng tạo ra mọi sức sống. Nhờ đó, các sinh linh đều sống bằng Sự Sáng, và nguồn gốc của mọi hoạt động của sinh linh cũng từ Sự Sáng mà có.

Nhờ có Sự Sáng mà Khí thân, Điện thân (2), Quang thân của mỗi sinh linh đều có sinh hoạt và hoạt động đặc thù của nó.

Trong con người, do tính chủ động trong sinh hoạt và hoạt động, năng lực tác tạo liên quan đến những gì?

- Do tính chủ động trong đời sống, năng lực tác tạo liên quan đến sự sinh hóa và chuyển hóa trong con người.

Mọi sinh hóa là từ trong ra ngoài, từ vô hình sinh ra siêu hình, và từ siêu hình sinh ra hữu hình.

Mọi chuyển hóa, thì từ ngoài vào trong, từ hữu hình chuyển sang siêu hình và vô hình.

Từ trong ra ngoài

Thân (cảm giác) } →

Tâm (tình cảm) } → {ý muốn  →   thực hiện}

Trí (tư tưởng) } →

Vô hình (3) → siêu hình → hữu hình

Trí → tư tưởng → thực hiện

Sự thực hiện của con người từ sự sáng tạo của Trí có đến vô tận, biến đổi không ngừng như ánh sáng mặt trời, mặt trăng, đèn… lấp lánh trên mặt nước.

Đa số con người, qua các giác quan chỉ bám vào sự biến đổi vô tận của sự, việc bên ngoài, thử hỏi làm sao mà tâm hồn (Tâm, Trí) không dao động?

Từ ngoài vào trong

Con người mới thấy được nguồn gốc sinh hóa và chuyển hóa.

Nguồn gốc đó là sự sinh động của “cái Lý vô hình”.

Khi Trí con người ngưng được chức năng sinh hóa, thì Nguyên Lý sinh động trong Sự Sáng mới hiện lộ ra.

Nhưng trong một ngày, con người nhìn vào trong được bao lâu, và cảm ứng với sự sinh động vô hình được bao lâu?

- Khi Trí cảm ứng được với sự sinh động vô hình càng lâu bao nhiêu, thì Siêu Trí và Tuệ càng hoạt động nhiều đến bấy nhiêu, nghĩa là Siêu Trí và Tuệ phát triển (4), tương ứng với thời gian đó.

Liên quan đến bản chất, bản tính và tính năng của Tuệ, là Sự Sáng (thể sáng), thì chỉ có Sự Sáng (sự sống) mới có sự mầu nhiệm cao hơn hết. Vì nó có khả năng sinh hóa và chuyển hóa mãi mãi. Hay là nó có khả năng tự tạo lấy năng lực cho nó mà không cần đến sự “Thu, Giữ và Dùng” năng lực của vũ trụ như Thủy, Khí, Điện (như là khả năng của sức sống).

Từ Trí con người trong trạng thái hư vô, Sự Sáng có khả năng “Thu, Giữ và Tăng” sức sống và sự sống của nó, theo ý thức của Tuệ.

Theo sự ý thức của Tuệ, khả năng xúc tác của sự mầu nhiệm mới sinh ra sự linh thiêng và kỳ diệu.


(1) Thân như chết và Tâm thì chết:

Thân như chết: Tim ngưng đập, Phổi không hô hấp, nhưng nội khí thì vẫn sinh động bên trong nhục thân,

Tâm chết: “Trí nhớ, Trí suy nghĩ” ngưng động. Từ cái chết đó, mới toát ra sự sống (sự sáng).

(2) Khí thân là thân của ma (người chết), điện thân là thân của quỷ, thần (người chết) chúng vẫn sinh hoạt và hoạt động bằng cá tính của chúng. Những sinh hoạt này là tư tưởng riêng rẽ của Sự Sáng của chúng. Nhưng Sự Sáng này chưa hòa nhập vào Sự Sáng của vũ trụ… Những gì thuộc về Sự Sáng mà còn cá tính, thì những tư tưởng đó vẫn còn “nghiệp chủng” (dù tốt, hay xấu).

(3) Vô hình sinh hóa ra hữu hình:

Sự vĩ đại của những kỳ quan trong thời cổ đại, ngày nay và trong tương lai… được thực hiện do cái đầu nhỏ bé của con người. Cái đầu của con người, chứa đựng sự sinh động vô hình của Trí, Siêu Trí và Tuệ, của Sự Sáng và sự sáng suốt của chúng.

(4) Đây là hiệu quả của phương pháp Thiền và Định, tức là để cho những chức năng của Trí, liên quan đến ngoại cảnh và nội cảnh ngưng nghỉ, trong khi đó siêu Trí và Tuệ hoạt động. Càng hoạt động, chúng càng linh hoạt, càng sáng suốt.

Đã sao chép liên kết!