KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

PHƯƠNG TIỆN VÀ CỨU CÁNH CỦA ĐỜI SỐNG

Phương tiện là cách thức dùng để đạt đến mục đích, cứu cánh.

Cứu cánh là kết quả cuối cùng hay mục tiêu của con người nhắm tới.

Phương tiện bao gồm nhiều loại, như phương pháp, phương thức, phương thế, phương cách, những phương tiện nhân tạo vô tri, vô giác, và các phương tiện tự hữu, vô hình như Tâm, Lương Tâm, Trí (các loại) và những chức năng của nó.

Vô số phương tiện đưa đến những cứu cánh khác nhau trong ngành, nghề, trong cách sống…

Một xã hội hoạt động với nhiều ngành, nghề…, thì phương tiện càng được phát triển nhiều. Và theo đó, cứu cánh được mở rộng thêm.

Tuy nhiên, dù cho phương tiện hay cứu cánh có nhiều đến đâu, cách sống con người cũng qui về với ba loại đời sống vật chất, tinh thần và tâm linh…

Mỗi loại đời sống có một tầm nhìn:

- Người không có tầm nhìn xa, chỉ sống qua ngày…, như những bộ tộc du canh, du cư, săn bắn ngày nào ăn ngày đó. Họ không có định hướng cho tương lai, sống bằng phương tiện, không có cứu cánh tiến hóa.

- Người có tầm nhìn xa, có định hướng cho tương lai, là người có nghề, có sự nghiệp, liên quan đến 4 ngành chính: Sĩ, Nông, Công, Thương và các nghành lệ thuộc.

- Người có tầm nhìn xa, nhìn vào sự Tốt, Lành của loài người, là: các nhà tư tưởng học (1), các triết gia…

- Người có tầm nhìn tuyệt đối, nhìn vào sự hằng sống của vũ trụ: các Đạo gia chân chính sống bằng vũ trụ quan và Nhân sinh quan…

Sự toàn diện của hai quan niệm này đưa con người vào sự chơn thường với thời gian sống vô hạn của sự sống.

Ngoài sự sống ra, tất cả đều vô thường, kể cả sức sống của những tạo vật siêu hình, có sức sống kéo dài cả mười vạn năm.

Sự vô thường mà con người coi là quí, như nhục thân, hay các “tạo vật có giá trị chết” như công trình xây dựng… đều ở bên ngoài.

Sự chơn thường sinh động bên trong, các giá trị sống, có sức tiến hóa như tư tưởng, Sự Sáng của Trí, Tuệ v.v…

Nhưng, nếu những tư tưởng sáng tạo nên những phương tiện, phục vụ cho đời sống vật chất, thì những phương tiện này cũng chỉ là những tiện nghi, chưa phải là cứu cánh để tiến hóa đời sống tinh thần và tâm linh.

Đặc biệt là đời sống tâm linh, con người cần thích nghi với hoàn cảnh, môi trường hơn là tiện nghi.

Con người chỉ nhìn thấy được việc làm của con người. Việc làm này do sự sáng tạo của Trí. Cái Lý vô hình của thế giới tự nhiên trong sự sáng tạo làm cho con người cảm phục sự kỳ diệu của nó.

Nhưng rất ít người được ơn để thấy được sự mầu nhiệm của nó. Vì ơn này tiến hóa đời sống tâm linh.

Tất cả sự hiểu biết đều do nơi tầm nhìn và hướng nhìn, để con người có được kiến thức, và ý thức về ba loại đời sống. Nhưng ba đời sống này hướng về hai đường: Đời và Đạo.

“Đời” bao gồm hai đời sống: vật chất và tinh thần.

Đạo chỉ có một: đời sống tâm linh.

“Kiến thức và ý thức” hướng con người vào hai đời sống khác nhau, là Đời và Đạo.

Những gì con người sáng tạo cho con người thì thuộc về Đời. Và những gì Tạo hóa sáng tạo, thì tạo vật đó liên quan đến Đạo.

Thí dụ:

Mặt trời là tạo vật và năng lượng, năng lực và những chất xúc tác trong năng lực của nó, là tạo vật của tạo vật đó.

Kiến thức hướng Tâm Trí con người ra bên ngoài. Càng muốn thu thập kiến thức bao nhiêu, con người càng hướng Tâm Trí của mình ra ngoài. Và con người không làm chủ được Tâm Trí của mình.

Kiến thức càng nhiều, Trí thức càng tăng. Trí thức tăng, nhưng nếu con người đặt giá trị con người lên nền tảng trí thức, bản ngã (cái Tôi) càng to, lớn lên.

Cho nên, đời sống hướng ra ngoài, con người không làm chủ được Tâm Trí của mình, thì kiến thức và trí thức của mình có thể không sai mấy trong kỹ thuật, khoa học…, nhưng luôn sai lầm trong sự Thuận lý của Lương Tâm.

Trái lại, ý thức được Tâm trạng và Trí trạng của chính mình, cũng đồng nghĩa là ý thức được tạo vật vô hình của Tạo hóa, đó là ý thức được Tâm và Trí của chính mình vậy.

“Ý thức được Tâm Trí của chính mình, dần dần con người này làm chủ được Tâm Trí cũng trở nên Trí thức, nhưng là một nhà Trí thức có Tri thức của Lương Tâm” (2).

Tri thức được Lương Tâm của mình, có nghĩa là Hiểu được cái Lý - một Thuận lý thuận với Thiên Lý.

Hiểu mãi được như vậy, thì bản ngã xã hội, không cần đến sự cố gắng để khiêm tốn, khiêm nhường, cũng tan biến đi mà con người không hề hay biết.

Trong đời sống, sinh hoạt luôn luôn Thuận Lý, và trong đó tỏa ra cái Hiểu. Sinh hoạt đó là mẫu gương để tha nhân có thể nhận biết để tiến hóa.

Tóm lại:

“Luôn luôn Hiểu, là Sự Sáng luôn luôn sinh động”, hay là “Sự Sáng mãi mãi sinh động, thì sự Hiểu luôn luôn hoạt động”.

Và, đó cũng là sự hằng sống. Hay là, sự hằng sinh động của Sự Sáng là cái Hiểu vậy.

Cho nên nói rằng:

“Con đường để đắc Đạo, để hằng sống là phải hướng đời sống vào bên trong, mà cánh cửa để vào cõi hằng sống, là ý thức được tâm hồn và Lương Tâm của mình trước hết. Và sau đó sống bằng Sự Sáng của Tuệ và sự Hiểu toàn diện (toàn tri) và vĩnh cửu”.

Đời và Đạo, hai con đường đi ngược chiều, nếu thời gian sống càng lâu, khoảng cách càng rộng.

Nhãn quan con người luôn nhìn ra ngoài, cho nên Trí có tiến bộ. Nhưng các bộ phận vô hình liên quan đến đời sống tinh thần (đạo, đức) và tâm linh không tiến hóa.

Thời gian kéo dài, không gian rộng lớn, giới hạn tầm quan sát, và hạn chế sự xét đoán của Trí khôn trong những vấn đề của xã hội, ngay cả đến những gì liên quan đến Đạo.

Cho đến ngày nay, nhiều người coi “Đạo”, như một con đường hướng dẫn tâm trí con người, hay là tôn giáo.

Thật ra Đạo lớn hớn tôn giáo. Vì sao?

- Loài người có trên địa cầu, rồi con người lập ra tôn giáo. Và do đó, mà tầm nhìn của nó từ địa cầu nhìn ra. Các tôn giáo có khoảng vài ngàn năm, một thời gian quá ngắn, so với thời gian của vũ trụ được hình thành.

Còn “Đạo” có trước khi vũ trụ được tạo nên. Và Đạo lý được chứa đựng trong Thiên Lý, tất cả sinh động trong thể sáng (Sự Sáng) nguyên thủy, khi hai dòng Dương và Âm của thể sáng chưa hoạt động, tức là thể sáng đang trong trạng thái “Thái cực”.

Nó bao trùm tất cả mọi tạo vật, và đồng thời sinh động trong tất cả mọi tạo vật của vũ trụ.

“Đạo” do Thiên Tuệ, Thiên Tánh mà có . Hay là, “Đạo” từ Đấng tạo hóa mà có, sinh động trong nguồn gốc sáng tạo, sinh hóa.

Tóm lại:

Những gì do Đấng tạo hóa tạo ra, nó lớn hơn những gì do con người của địa cầu làm ra.

Như vậy, Đạo lớn hơn tôn giáo là sự đương nhiên vậy.


(1) Dù cho tư tưởng còn giới hạn trong “Nhân sinh quan”, nhưng các nhà tư tưởng học, xã hội học… có định hướng giúp đời, họ trở nên các chính trị gia, các nhà lãnh đạo chân chính…

Những người làm chính trị mà không có 3 yếu tố trên thì không phải là nhà chính trị chân chính.

(2) Tri thức của Lương Tâm có thể trở thành siêu nhân, đạo nhân, đạo sĩ…

Đã sao chép liên kết!