KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

VŨ TRỤ

SỰ ĐỔI MỚI KHÔNG NGỪNG

Mọi tạo vật dù ở dưới dạng nào, hữu hình, siêu hình hay vô hình đều luôn bị biến đổi hay được đổi mới không ngừng.

Trong thế giới hữu hình, cực to như các hành tinh, cực nhỏ như phân tử nước, vi khuẩn…, chúng cũng không giữ được nguyên trạng.

Tạo vật siêu hình của con người là tư tưởng, cũng được biến đổi về tốc độ sinh hóa, luôn cả cường độ. Hay là, Trí con người ngày càng suy nghĩ nhanh và lâu bền hơn lúc còn thơ ấu.

Trong sự đổi mới, có cái tồn tại, sinh động thăng hoa, có cái bị biến đổi rồi đi vào sự hủy hoại.

Nhìn những di tích từ nhiều ngàn năm, và vô số những vật dụng cho thấy được sự sáng tạo phong phú của Trí khôn con người – một sinh tạo và cũng là một kỳ quan kỳ bí hơn tất cả mọi kỳ quan nhân tạo còn hiện hữu trên địa cầu do sự suy nghĩ, tài năng và khả năng con người kiến tạo.

Suy nghĩ là đổi mới, hay là có sự đổi mới trong sự suy nghĩ, nhưng nó có thể làm cho con người tiến hóa hay thái hóa. Hiển nhiên, có sự tiến hóa của Trí khôn, nhưng đa số lại thái hóa; từ Tánh hồn nhiên chuyển sang Tâm động loạn, sự chơn thật của tuổi thơ bị thay thế bởi sự gian, dối, xão quyệt.

Điều đã có, tất phải diễn tiến, nếu không có biến hóa, thì không thể tiến hóa, mà 3 dạng cơ bản của sự biến hóa là: biến tướng, biến thể, biến thái.

Biến tướng: thay đổi hình, tướng, như nhỏ ra to, to ra nhỏ.

Biến thể: từ thể này chuyển sang thể khác (Đối với con người, nó liên quan đến thân thể).

Biến thái: “từ động sang tĩnh”, từ “tĩnh sang động” trong năng lực vô hình (ở con người nó liên quan đến Tâm, Trí).

Với sự tiến hóa của con người, “biến thái” cần thiết cho sự hiểu biết đến mức vô tận học, tức là đạt đến sự giác ngộ Nguyên Lý của vũ trụ vậy.

Sự đổi mới không ngừng trong mọi tạo vật và sinh linh là một sự thật. Nếu sự thật không được chấp nhận vì một định kiến, thì định kiến đó làm cho con người càng trở nên chủ quan, cố chấp. Nó gây ra sự trở ngại trong suy nghĩ. Cụ thể, giống như một vật đã định hình như quả núi, như nhà ở v.v… không còn sự di động trong đó, trái lại sự di động của gió tạo cho nó có tính tự do – Cũng vậy, nếu con người không còn định kiến, thì đời sống sẽ nhẹ nhàng, tự do hơn.

Tạo vật vô tri, vô giác có sức sống bên trong bị biến đổi một cách tự động. Nhưng, trong con người, nơi hội tụ tất cả các loại năng lực có trong vũ trụ luôn luôn sinh động. Các loại năng lực này chứa đựng “sự sống” và “các sức sống có thời hạn”.

“Sự sống” sinh hóa ra những sức sống có thời hạn. Sức sống được sinh hóa ra, chúng mang tính cách tự động, nhưng “chủ động là bản tính” của Sự sống.

Như vậy, con người, cái tiểu vũ trụ quí báu này, vừa có tính cách tự động, và có cả sự chủ động để đổi mới, để tiến hóa theo ý muốn.

Quá khứ và hiện tại cũng chứng thực điều này. Con người được sinh ra, giống nhau ở nhục thân, nhưng khác nhau ở Tâm, Trí. Do đó, có người cứ mãi là phàm nhân, một số khác trở nên phi thường, siêu việt hơn, mà con người gọi là Thần, Tiên, Phật, Thánh v.v… Không phải ở danh xưng hay ngôi vị mà con người tôn trọng gán cho là quan trọng, điều thiết yếu, để được quan tâm và chú ý ở những người đó, là họ đã suy nghĩ, khám phá ra nội lực (thần lực, huyền lực, huyền năng), cường hóa và ứng dụng chúng trong sinh hoạt.

Sự thành tựu đó đổi mới đời sống của họ theo hướng thăng tiến.

Nó khó cảm nhận từ bên ngoài, nhưng dễ cảm nhận từ bên trong ở mỗi người. Đó là sự thăng tiến của đời sống tinh thần và đời sốngtâm linh.

Linh cảm, tiên cảm của đời sống tâm linh chỉ một số rất ít người biết được, nhưng đa số các nhà trí thức của đời sống tinh thần đã quen thuộc với những đức tính mà họ ứng dụng trong sinh hoạt. Chúng biến đổi từ một tâm địa tầm thường lên mức Thiện, hay cao hơn nữa, là mức Chí Thiện. Chỉ cần biết rõ một trong nhiều đức tính của đời sống tinh thần, như sự cao thượng ta cũng thấy được sự đổi mới trong đời sống nội tâm.

(Một trong những đức tính của đời sống tinh thần, là sự cao thượng. Nó vượt trên cả tình cảm và cảm giác của một cá nhân còn bản ngã, tức là nhân tánh vượt qua thú tánh.

Khi sự cao thượng sinh động, ác thú, mãnh thú, kể cả các loại thủy quái… không thể làm hại nhục thân được.

Vì sao?

Vì, khi tính cao thượng sinh động, năng lực của nó mạnh hơn những lực gây ra sự tác hại cho nhục thân.

Những nhà trí thức, các bậc Đạo Đức chân chính luôn thoát được những hiểm nguy, ta cho là họ may mắn, nhưng thật sự là sự sinh động của đức tính đã cứu lấy họ vậy.

Cường độ sinh động của đức tính càng cao, hiệu quả của nó càng nhiều, tức là năng lực của nó càng mạnh, sức chế ngự của nó càng nhiều).

Đời sống của nhục thân chỉ kéo dài trên dưới một trăm năm – Trong khoảng thời gian đó, đa số hướng tâm hồn mình vào nhu cầu ăn, uống, sự đổi mới của tiện nghi – Nhưng chính đời sống nội tâm mới đáng quan tâm, đáng nói. Đó là sự tiến hóa trong con người từ những sức sống và những gì có tính tương đối đến sự tuyệt đối, là sự sống. Chúng liên quan đến những biến đổi trong sinh lý, tâm lý, vật lý đến cơ thể…

Những biến đổi này có tính cách thực tế, mà hễ là thực tế, tất nhiên chúng phải liên quan đến các thực thể, dù cho chúng là siêu hình hay vô hình. Không có gì gọi là trừu tượng cả.

Đã sao chép liên kết!