KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ MẦU NHIỆM

Mầu nhiệm là đặc tính cao nhất so với những đặc tính khác sinh động trong Sự Sáng (sự sống).

Từ đặc tính này nẩy sinh ra sự linh thiêng và kỳ diệu, tức là sức sinh hóa của mầu nhiệm là tuyệt đối. Vì sự tuyệt đối này có trong Sự Sáng (sự sống).

Hay là, Sự Sáng (sự sống) tự nó đã sẵn có sự tuyệt đối.

Sự Sáng (sự sống) là năng lực nguyên thủy tự hữu, thì sự mầu nhiệm cũng đã có từ nguyên thủy. Sức sinh động của Sự Sáng bất tận, bất diệt, càng sinh động, nó tự tạo thêm lực cho nó, thì sự mầu nhiệm cũng theo đó mà tăng mức mầu nhiệm lên.

Sự sinh động tự tạo lấy năng lực không phải là một sự sinh động đơn thuần, mà tự trong sự sinh động đó, có những chức năng, dù những chức năng đó vô hình đối với nhãn quan. Đó là sự sinh hóa và chuyển hóa.

Vũ trụ quá rộng lớn, nhãn quan và Trí quan sát của con người không thể thấy hết, huống gì là những chức năng vô hình hoạt động trong Sự Sáng, trong sự rộng vô biên như trong Hư vô vậy.

Nhưng trong vũ trụ thu hẹp lại, mọi hiện tượng, mọi chức năng vô hình trong con người đều nằm trong tầm châu biến của Sự Sáng của Trí.

Hay là, Sự Sáng của Trí quang tỏa và bao trùm tất cả những gì có trong Thân, Tâm, Trí con người, kể cả những cái khó thấy, những điều khó hiểu qua sự cảm nhận của giác quan trong vũ trụ như chức năng sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ.

Sự Sáng (sự sống) sinh động trong 3 thế giới của vũ trụ, cũng cùng một Sự Sáng (sự sống) sinh động trong 3 cõi giới, và trong 3 loại Trí (Trí, Siêu Trí, Tuệ).

Mầu nhiệm là một đặc tính của Sự Sáng sinh động trong hai chức năng sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ của chính nó (của sự sáng, sự sống) mà không có yếu tố không gian và thời gian.

Cái tương đồng với trạng thái và sự sinh động này ở con người là Trí.

Trí có cũng như không có. Sự Sáng (thể sáng) của Trí không có yếu tố không gian và thời gian, nhưng có chức năng sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ.

Sự sáng Dương và Âm trong Trí sinh động do ý, nẩy sinh ra tư tưởng. Đây là chức năng sinh hóa của Trí hoạt động, đồng thời với sự sinh hóa, chuyển hóa hoạt động cùng lúc, tức là sự sáng suốt tăng thêm.

Trong khi Sự Sáng của Trí sinh động, chức năng vô hình là sinh hóa và chuyển hóa hoạt động đồng bộ, không có yếu tố không gian và thời gian trong Sự Sáng của Trí, sự mầu nhiệm nẩy sinh.

Sự Sáng của Trí và Sự Sáng trong vũ trụ tương đồng ở trạng thái, ở chức năng hoạt động đồng bộ, nhưng không giống nhau ở sự sinh động.

Trong vũ trụ, Sự Sáng luôn luôn sinh động, nên sự mầu nhiệm luôn có. Còn Trí con người “có lúc Động, lúc Tĩnh”, “có Sinh, có Diệt”, cũng vậy, sự mầu nhiệm lúc có, lúc không.

Dù rằng, vũ trụ và Trí con người không giống nhau một cách tuyệt đối như Tuệ (1) và vũ trụ, nhưng nó cũng đủ cho con người nhận ra chính trong mình có sự mầu nhiệm – một đặc tính tuyệt đối cao hơn hết trên mọi đặc tính khác có trong cả hai vũ trụ.

Sự Sáng của vũ trụ luôn luôn sinh động, sự linh thiêng và mầu nhiệm lúc nào cũng có, con người, nhờ có Sự Sáng của Trí, có thể tạo nên sự mầu nhiệm. Nhưng ở vào trạng thái nào, mà Trí suy nghĩ hoạt động với hai chức năng sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ sinh động, tuy nhiên sự mầu nhiệm không nẩy sinh?

- Vũ trụ sinh động một cách tự động, không có sự chủ động của nó, vì vậy nó thuộc vô ngã, vô vi. Con người, khi bản ngã chủ động, liên quan đến Thân, Tâm, tức là bản ngã còn vương vào thời gian và không gian. Dù cho Sự Sáng của Trí hoạt động với hai chức năng sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ của Trí suy nghĩ, Sự Sáng của Trí khôn tuy có tăng, sự sáng suốt cũng tăng theo, nhưng sự mầu nhiệm không xảy ra.

Vì còn bản ngã trong sinh hoạt này, mầu nhiệm không được tạo ra, tuy nhiên, mọi công sức bỏ ra đều được vũ trụ đáp đền, tức là Trí khôn được tăng thêm sự Hiểu, Biết. Tốc độ suy nghĩ nhanh hơn, và thời gian suy nghĩ được lâu hơn trước, và kiến thức ngày càng nhiều.

Con người, ai cũng có Trí, sự kiện, hiện tượng dù là vô hình xảy ra trong sinh hoạt của mình không mang tính trừu tượng.

Thực tế, ai cũng có suy nghĩ nhiều hoặc ít, tính cụ thể trong sinh hoạt của mỗi người tự nó chứng thực, con người biết tức thì chẳng cần đến nhiều thời gian để nghiên cứu. Đó là khi nào, “Trí của bản ngã, của cái tôi” mà suy nghĩ, thì chẳng bao giờ sự mầu nhiệm xảy ra.

Như vậy, "sự mầu nhiệm luôn xảy ra trong tiểu vũ trụ" (2), khi Sự Sáng của Trí hoạt động. Và khi bản ngã hiện hữu, và Trí “suy nghĩ”, đó là sinh hoạt của một sinh tạo, không phải là của tiểu vũ trụ, vì vậy sự mầu nhiệm không xảy ra.

Nhục thân con người bé nhỏ, nhưng bản ngã trong nó lại quá lớn, chận đứng được sự phát triển của sự mầu nhiệm trong Sự Sáng của các loại Trí.

Sự suy nghĩ làm cho Sự Sáng của Trí tăng, tuy là có sự tiến bộ trong sự hiểu biết của Trí khôn, nhưng không có sự mầu nhiệm trong Sự Sáng, dĩ nhiên không có sự tiến hóa của những bộ phận vô hình trong tiểu vũ trụ.

Những bộ phận, cơ quan vô hình trong con người, khi sinh động mà không vì bản ngã, chúng tiến hóa theo sức tiến hóa của Sự Sáng trong vũ trụ. Còn những bộ phận siêu hình, hay những gì hữu hình, khi Sự Sáng của Trí sinh động cũng với bản ngã, chúng chỉ tiến bộ, tức là có sự tiến bộ trong 3 cõi giới trong con người, nhưng có lúc tăng lúc giảm.

Sự Sáng của Trí, của Siêu Trí còn vương vào bản ngã, sự sinh động của nó trong chức năng suy nghĩ chỉ có tiến bộ không thể tiến hóa như sự sinh động của Sự Sáng trong vũ trụ, dù trong sự sinh động đó, có sự kỳ diệu hay sự linh thiêng.

Sự tiến bộ hay tiến hóa không phải là điều mà người này có thể áp đặt trên người khác. Hai mức, sinh hoạt, vừa là sự định đoạt, do sự suy nghĩ của mỗi người. Khi con người bắt đầu biết suy nghĩ, cũng từ đó, con người nhận ra sự tự do trong suy nghĩ của mình, và làm chủ mọi sinh hoạt của Thân, Tâm, Trí.

Chức năng suy nghĩ của Trí tạo nên sự tự do cho con người. Và con người tự do suy nghĩ, tự do lựa chọn cho mình sự tiến bộ hoặc sự tiến hóa.

Tuy nói vậy, nhưng sự lựa chọn rất khó, bởi vì điều này rất cần đến kinh nghiệm, suy nghiệm.

Trong cuộc sống, con người từng trải qua nhiều kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm. Nhưng, những cảm nghiệm này không trở thành những dữ kiện để con người suy nghĩ, để chúng trở thành kinh nghiệm. Và những kinh nghiệm là nền tảng, cơ bản, để con người đặt niềm tin trong sự lựa chọn, so sánh những đặc tính để xác tín, và quyết định sống theo sự lựa chọn đó.

Thật sự, sự lựa chọn không dễ, nếu không có sự trưởng thành của Trí khôn, hoặc Trí thông minh chưa thấu triệt được Lý trong 3 cõi giới.

Tóm lại:

Tất cả những đặc tính kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm đều xuất nguồn từ Sự Sáng (sự sống) của vũ trụ, và được chứa sẵn trong tiểu vũ trụ, tức là trong 3 cõi giới của một con người là Thân, Tâm, Trí.

Sự kỳ diệu sinh động trong những cấu trúc, bộ phận, cơ quan của nhục thân.

Sự linh thiêng sinh động trong Tâm, nếu Tâm không có tâm trạng dao động. Nếu tâm trạng dao động, tức là tình cảm sinh động, thì Tâm mất tính linh thiêng.

Sự mầu nhiệm sinh động trong Sự Sáng của Trí.

Và Trí có khả năng phát triển sự mầu nhiệm. (Theo vật lý, sự mầu nhiệm sinh hóa ra sự linh thiêng và kỳ diệu, hay là Sự Sáng (năng lực nguyên thủy) sinh hóa ra những năng lực khác mà những năng lực này yếu hơn những năng lực sinh hóa ra nó.

“Bùa, chú” đều là năng lực được sinh hóa từ Sự Sáng của Tuệ, và thấp hơn là Siêu Trí.

Bùa, chú linh nghiệm. Sự linh nghiệm là sự tác động của năng lực có trong đó. Chúng chỉ ảnh hưởng trên năng lực kém hơn chúng là những gì chỉ sinh động bằng Khí, Thủy.

Đối với người “Tâm chơn không, Trí chơn không”, trong người, sự linh thiêng và mầu nhiệm đang sinh động, bùa chú không ảnh hưởng được. Bởi vì nhân điện và thể sáng (Sự Sáng) đang sinh động, năng lực của bùa, chú bị đẩy lui.

Bùa, chú do con người tạo nên bằng năng lực siêu nhiên. Sự mầu nhiệm và linh thiêng cũng do con người tạo nên bằng Sự Sáng và nhân điện.

Điều này chẳng có gì lạ, đó chỉ là sự đối đầu của hai năng lực mà tất cả đều do con người tạo nên.

Sự linh nghiệm của bùa chú được dùng theo hai chiều: tà tâm, hại người; chính tâm (cứu người).


(1) Tuệ (Siêu Siêu Trí): Sự Sáng của Trí ở vào trạng thái đồng nhất của Động và Tĩnh (Động và Tĩnh)1 chẳng còn sự luân phiên của Sinh và Diệt nữa, nên Sự Sáng hằng sinh động như đại vũ trụ. Do đó, mà sự mầu nhiệm cũng hằng sinh động. Tiểu vũ trụ có tất cả mọi đặc tính như đại vũ trụ trong trạng thái đồng nhất với vũ trụ.

(2) Mầu nhiệm là một công đức của vũ trụ. Được gọi là công đức, những gì tạo nên Phước, Đức, Đạo cho nhân loại. Tạo nên sự mầu nhiệm cho Sự Sáng của vũ trụ, cho muôn loài sống bằng Sự Sáng, đây là công đức của vũ trụ. Nó tiến hóa mọi Đạo tính, Đức tính, Phước tính có trong Sự Sáng của vũ trụ.

Đã sao chép liên kết!