KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ MẦU NHIỆM TRONG SỰ SỐNG

Hằng chục triệu quyển sách được xuất bản trên thế giới chứng tỏ sự suy nghĩ con người thật đáng kể. Trong đó phải nói đến sức suy nghĩ, sự tiến bộ trong cách trình bày dễ hiểu, dễ nhớ. Chúng đưa con người vào đời sống luôn được đổi mới trong sự hưởng thụ nhiều tiện nghi hiện đại, một đời sống tinh thần tương đối cao, và đời sống tâm linh vừa mới thoáng mở, nhưng khó vào, vì con người với óc khoa học thực tiễn, đa số chưa thật sự chấp nhận có sự mầu nhiệm xảy ra trong đời này.

Chưa chấp nhận, hay không chấp nhận có sự mầu nhiệm xảy ra trong đời này, điều này đúng với đa số, với quan niệm hưởng thụ hiệu quả của khoa học thực tiễn, khoa học ứng dụng. Bởi vì hạnh phúc của họ, phần lớn được tạo nên từ sự kỳ diệu của khoa học, với sự cảm nghiệm trực tiếp của nhục thân những thoải mái do những phương tiện khoa học đem lại.

Thoải mái tiếp theo thoải mái, kỳ diệu luôn theo kỳ diệu. Chúng mê hoặc tâm hồn (Tâm, Trí) con người, che lấp cứu cánh con người – một hạnh phúc vĩnh cửu, đó là sự sống.

Sự sống là vũ trụ, hay là vũ trụ có sự sống. Nếu không, làm sao vũ trụ tồn tại được. Theo quan điểm của một số khoa học gia, nhờ những phương tiện khám phá không gian, cho rằng vũ trụ lớn dần ra, tức là sự sống tăng, hay là năng lực nguyên thủy tăng.

Dù cho quan điểm, hay nhận xét này là một thực tế, đối với đại chúng, những gì có thật, mà vượt qua sự cảm nhận trực tiếp của giác quan cũng mang tính trừu tượng, mơ hồ. Và những gì trừu trượng, mơ hồ đều không quan trọng để họ quan tâm suy nghĩ.

Trái lại, những gì cụ thể xảy ra trong đời sống, hay trong bản thân của họ, mà họ cảm nghiệm được, chúng mới thật sự quan trọng. Đó là sự sống trong con người.

Con người luôn luôn coi là quan trọng về những gì đã có trong chính mình. Và những gì có trong vũ trụ, mà trong mình chưa có, thì những thứ đó chưa được coi là quan trọng.

Như vậy, con người coi sự sống sinh động trong tiểu vũ trụ quan trọng hơn sự sống trong đại vũ trụ, dù cho sự sống nguyên thủy là nguồn sinh hóa ra mọi tạo vật, có sức sống.

Một số kinh sách với nội dung chứng thực được con người khám phá ra sự sống ngay trong bản thân, dù sự khám phá đó không do sự suy nghĩ, mà do sự giác ngộ của Trí thông minh, với trạng thái cực lạc của Trí con người.

Rất ít người vào được cõi giới này để cảm nghiệm được sự sống sinh động trong sự cực lạc. Nếu dùng sự suy nghĩ của Trí để đắc nhập vào cõi giới đó, thì mọi người đều có thể thực hiện được với ý chí kiên cường.

Đây là mức tiến hóa cực cao của Trí khôn, mà không dùng đến chức năng suy nghĩ của Trí.

Ngày nay, sinh hoạt con người luôn nhắm vào Danh, Lợi. Sự cạnh tranh trở nên gay gắt, con người ráo riết, sẵn sàng suy nghĩ để tìm ra những gì mới, để chiếm ưu thế trong mậu dịch. “Sự sống” vẫn còn là một đề tài vô lợi, ít người quan tâm đến.

Quy luật của nền văn minh công nghiệp là sự sáng tạo những phương tiện quan trọng hơn sự tìm kiếm cứu cánh, dù nó có tính tuyệt đối như sự sống vĩnh cửu.

Hãy đi ngược lại sự tiến hóa của sự suy nghĩ để xem tiền nhân quan niệm về sự sống như thế nào?

- Thời nào cũng có người muốn sống lâu như một số động vật, các đại mộc, có sức sống vài ngàn năm, huống gì là người xưa, sao lại chẳng muốn sống lâu. Nhưng trong lòng chỉ muốn cho nhục thân đạt đến mức trường sinh, bất tử… qua nhu cầu ăn uống…

- Nhục thân tiêu thụ thực vật, động vật chỉ làm tăng sức sống, chứ không thể tạo cho nhục thân sự sống vĩnh cửu. Vì sao?

Vì mỗi loại thực vật hay động vật đều có đặc thù của nó. Và đặc thù đó có giá trị cao quý như thế nào, nó cũng mang tính cách tương đối do sự tương đối về thời gian trường sinh.

Hợp lại nhiều cái tương đối để trở thành một tổng hợp, thì sự tổng hợp nhiều cái tương đối cũng không thể trở nên tuyệt đối được.

Chưa có một loại thực vật, động vật nào có thể đạt đến mức bất lão, bất tử. Như vậy sự tương đối về “thời gian trường sinh” của thực vật, động vật do nhục thân hấp thu, cũng không thể làm cho nhục thân trở nên bất lão, bất tử được.

Nhục thân không thể không già, không chết, vậy trong con người cái gì, có khả năng trở nên hằng sống, hay là cái gì là sự sống?

- Nhục thân hữu hình, và mọi tạo vật hữu hình đều tương đối, vì chúng còn có thể so sánh được từ hình dáng. Và sự so sánh đó được nhận định từ nhãn quan con người.

Hay là, khi nhãn quan con người có thể so sánh được, thì tất cả mọi tạo vật đều tương đối.

Nhục thân cũng vậy, nhãn quan con người quan sát được, sự biến đổi từ trẻ đến già, đến cái chết của nhục thân, tức là đến sự tăng giảm của sức sống trong người.

Vậy, hữu hình tất hữu hoại, và không phải là những gì hằng sống, có tính tuyệt đối. Chỉ có Hư vô mới tuyệt đối, vì Hư vô chẳng có hình dáng như Tâm hư vô, Trí hư vô… đều tuyệt đối vì chúng vô hình.

Không phải vô hình là sự sống, mà đó là “năng lực vô hình có sự sống sinh động trong trạng thái hư vô”.

“Hư vô” vô hình, vô tận. Cái cực lớn của tạo vật hữu hình vẫn nhỏ hơn Hư vô. Hay là, chẳng có gì lớn hơn “Hư vô” vô hình.

Con người, đa số coi mình lớn. Những nhơn tài không đức, hay những người lớn tuổi khó tánh, luôn coi bản ngã của mình lớn. Nhưng không coi mình to lớn hơn địa cầu mình đang sống, hay quan trọng hơn mặt trăng, mặt trời được.

Tuy nhiên, cái cùng cực lớn của những tạo vật đó, lại trở nên cực nhỏ so với cái “Hư vô” vô hình.

Bởi vì, vô hình xuyên suốt qua hữu hình và siêu hình. Còn siêu hình thì xuyên qua hữu hình.

Như Trí vô hình hiểu rõ Tâm (và tâm trạng) và Thân (các cảm giác của Thân). Tâm ý thức được Thân và cảm giác. Hay là, sự xuyên suốt của cõi giới, của năng lực này qua cõi giới và năng lực khác.

Trong vũ trụ, sự xuyên suốt của vô hình qua hữu hình và siêu hình không phải là sự xuyên suốt qua các năng lực nặng hơn nó. Hay là, năng lực nguyên thủy sinh động trong những năng lực được nó sinh hóa ra trong vũ trụ.

Hiện tượng này tương tự như chất ngon ngọt sẵn có trong trái giống, được đem gieo trồng, cây sinh ra nhiều quả, trong mỗi quả đều chứa chất ngon ngọt của trái giống.

“Năng lực nguyên thủy” là Sự Sáng (hay “thể sáng tự có” trước khi tạo vật được hình thành, hay là trước khi các năng lực khác được sinh hóa).

“Năng lực tự có”, tức là “tự có sự sống”. “Sự sống tồn tại được, tự nó phải sinh động, và vĩnh cửu sinh động”.

“Sinh động”: năng lực, năng lượng tăng. Vĩnh cửu sinh động, thì năng lực, năng lượng tăng mãi. Như vậy, vũ trụ dãn ra do năng lực nguyên thủy sinh động. Và trong sự sinh động đó, chức năng sinh hóa và chuyển hóa hoạt động đồng bộ để có sự tiến hóa.

Thực tế, ta thấy được những gì xảy ra trong sự sinh động tự động của Sự Sáng, của năng lực nguyên thủy?

- Vô số cá biển và hải sản sống, và tiếp tục sinh sản trong đại dương nhờ ở chất mặn trong nước và vô số hải vật được sinh hóa.

Trên mặt đất, trong vũ trụ, vô số tạo vật được sinh hóa ra từ Sự Sáng. Hay là từ Sự Sáng mà tạo vật được tạo nên.

Tất cả tạo vật dù hữu hình, siêu hình hay vô hình đều được sinh ra từ cái “Một”. Đó là Sự Sáng.

Con người chế tạo, vật nào cũng hữu hình, tức là có hình, có dáng. Nhưng, tại sao từ vũ trụ sinh hóa ra, tạo vật gồm 3 loại: hữu hình, siêu hình, vô hình (siêu siêu hình)?

- Bởi vì sự sinh hóa không đơn thuần là sinh hóa, nhưng trong chức năng vô hình này, sinh động những nhân tố vô hình khác. Những nhân tố này có tính kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.

Hay ngược lại, tính kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm sinh động trong chức năng sinh hóa từ năng lực nguyên thủy.

Và mỗi nhân tố trong sự sinh hóa lại liên quan đến hai yếu tố của vũ trụ là không gian và thời gian.

Nói cách khác, tùy theo sự phối hợp của hai yếu tố của vũ trụ liên hệ đến tạo vật mà mỗi loại mới biểu lộ ra đặc tính trong sức sống của nó.

Đã sao chép liên kết!