KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TÂM LINH

Tâm linh, theo vật lý siêu nhiên và siêu siêu nhiên là trạng thái hư vô của 2 cõi giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên tương ứng với 2 thế giới tương quan của vũ trụ.

Trong trạng thái sinh động này những yếu tố và nhân tố siêu nhiên và siêu siêu nhiên như Siêu Tâm, Siêu Trí (linh hồn), Tuệ, năng lực tiên thiên (Điện, Sự Sáng) của các loại thân khác nhẹ được tạo nên do trạng thái hư vô được đưa vào sinh hoạt.

Trạng thái này tách sự hoạt động của nhục thân ra khỏi các loại thân khác (khí thân, điện thân và quang thân) để cho một trong ba loại thân nhẹ này đi vào hoạt động của nó với những bộ phận, cơ quan liên quan đến mỗi loại thân. Những bộ phận, cơ quan siêu hình và vô hình này có khả năng cảm nhận, trưng thu những năng lực tiên thiên để nuôi dưỡng các loại thân này. Những hiện tượng siêu nhiên và siêu siêu nhiên là những đối tượng để phát triển Siêu Trí, Siêu Tâm qua sự trưng thu của các trực giác quan.

Số trực giác quan ở khí thân và điện thân chỉ có ba: khứu trực giác, thính trực giác và thị trực giác (điện thân tiến hóa hơn khí thân, sự trưng thu mọi hiện tượng của điện thân trực tiếp bằng thể điện. Sự cảm nhận những hiện tượng này được đưa ngay vào não bộ, không qua sự trung gian của tủy sống, vỏ não, hệ thần kinh…).

Linh giác quan của quang thân chỉ có một, là sự thấy toàn diện của 3600 (hình tròn, không phải 3600 trên mặt bằng. Sự thấy này trái ngược với cái thấy của cặp mắt của nhục thân là từ trong thấy ra ngoài, mà từ ngoài thấy vào trong do sự bức xạ của thể sáng từ Tuệ toát ra. Toàn kiến mới có thể toàn tri được. Sự Hiểu toàn diện này không qua hiện tượng được thấy, mà do Tuệ nhập vào Nguyên lý của vũ trụ, và Hiểu được ngay nơi Nguyên lý, hay là Trí khôn nhập vào Lý để Hiểu được Lý).

Trạng thái hư vô không do sự suy nghĩ, suy luận, những phương tiện nhân tạo mà có được. Nó phát sinh từ sự thực hành những phương pháp, phương thức, rất ít người đạt được kết quả, như trong trạng thái đại định, tọa vong, mặc khải v.v…

Hoạt động của con người được mở rộng vào vũ trụ, không qua một phương tiện nhân tạo nào, đó là sự tiến hóa đến cùng đích của Trí khôn con người.

Sự chứng thực này giúp cho con người có một quan niệm đúng đắn về vũ trụ. Và vũ trụ quan, từ sự chứng thực này mới hướng dẫn nhân sinh quan đúng với Nguyên Lý, luôn sinh hóa trong sự toàn hảo (1).

Như vậy, Trí khôn con người tiến hóa đến cùng đích là Trí khôn nhập vào “cái Một”, tức là Sự Sáng (thể sáng) của Trí con người nhập vào Sự Sáng của vũ trụ, chứa đựng Nguyên Lý mãi mãi sinh động trong đó, do cùng một bản thể, bản tính và tính năng với thể sáng của vũ trụ.

Sự Sáng của vũ trụ hằng sinh động, nên nó hằng sống. Khi Sự Sáng của Trí hòa nhập mãi mãi với Sự Sáng của vũ trụ, Trí (Siêu Trí, Siêu Siêu Trí) mới trở nên hằng sống.

Đời sống con người trở về với Nguyên năng sáng tạo, hay là quay về với “cái Một”, nguyên nhân sinh hóa ra tạo vật.


(1) Sự sai lầm của nhiều người là dựa trên nhân sinh quan của sự suy luận mà tạo ra vũ trụ quan. Điều này chẳng khác nào lấy sức sống có giới hạn mà đo, lường sự sống, hay là lấy tạo vật để xét đoán sự sáng tạo vậy.

Đã sao chép liên kết!