KHOA HỌC TÂM LINH
Vũ trụ và Con người
Khám phá các huyền bí của con người và vũ trụ.
- Bản quyền tác giả
- Cảm tạ
- Lời nói đầu
- TẬP MỘT: TRƯỚC KHI CÓ VŨ TRỤ
- Đấng tạo hóa sáng tạo
- TẬP HAI: VŨ TRỤ
- Sinh hóa trong sự tồn tại của thế giới siêu siêu nhiên
- Sự sinh hóa tiếp tục
- Sinh hóa, chuyển hóa thì tồn tại - Sinh hóa đơn thuần - sinh rồi tự hủy hoại (sinh, diệt)
- Thiên tuệ và tạo vật
- TẬP BA: CÁC THỂ CỦA VŨ TRỤ
- Sự linh thiêng trong các thể và mức độ mầu nhiệm trong mỗi thế giới
- Bốn thể trong vũ trụ
- Sự sinh hóa của 4 thể
- Các thể phối hợp với nhau
- Tính năng của thể
- Bản tính của sự sinh hóa và chuyển hóa trong 4 thể
- Chu kỳ sinh hóa và chuyển hóa của 4 thể qua các sinh tạo và sinh vật
TẬP MỘT
TRƯỚC KHI CÓ VŨ TRỤ
Trước khi vũ trụ này được hình thành, đã có Đấng tạo hóa - Đấng đã sáng tạo ra vũ trụ. Và con người gọi Đấng tạo hóa bằng nhiều tên: Đạo, Ngôi Lời, Thượng Đế, Hóa Công, Thiên Chúa, Allah, Jehova, Yave, ông Trời v.v…
Đấng tạo hóa “hằng có”, “hằng sống” và “hằng mầu nhiệm” - Và từ sự sống nguyên thủy này mà sự sống và mọi sức sống trong vũ trụ đều do đó mà ra.
Sự hằng có của Đấng tạo hóa “có” mà dường như “không có”, vì sự hằng có này vô hình đối với nhãn quan con người. Trí của con người cũng tương tự như vậy, dù rằng mỗi người đều biết là có, nhưng chính con người không bao giờ thấy được hình dáng của nó, như tư tưởng thì thấy được bằng dạng siêu hình ảnh.
Sự hằng có “vô hình”, nên trong sự “vô hình” của sự “hằng có” chẳng có không gian mà cũng không có thời gian, hoặc không gian cũng là thời gian, mà thời gian cũng là không gian (còn trong thế giới hữu hình, người ta có thể lấy không gian mà đo thời gian, hoặc lấy thời gian để đo không gian).
Hằng sống, nên hằng động “Hằng sống và Hằng động trong sự Hằng có”, đó là nguồn gốc của mọi năng lực (Mọi “thể” sống và động được là nhờ ở lực, và cũng từ đó lại tạo thêm ra lực).
Vì Hằng sống cho nên năng lực nguyên thủy này “vô cùng động”, động đến nỗi nó trở nên “vô cùng tĩnh”. Vì thế mà “Động cũng là Tĩnh”, mà “Tĩnh cũng là Động” - Và “sự sống” trong trạng thái này cũng là “Sức sống”, mà “Sức sống” cũng là “Sự sống”, nên bất tận bất diệt.
Trong Đấng tạo hóa, tất cả đều tuyệt đối, không còn gì để so sánh, nên cực to cũng là cực nhỏ (Macro = Micro) - Và sự sống và sức sống bằng nhau. Vì vậy chẳng có sự sống, sự chết (sự sống = sự chết) nên hằng sống.
Sự hằng có vô hình, sự hằng sống cũng vô hình - “Sự hằng sống trong sự hằng có” và “Sự hằng có trong sự hằng sống”, mà hằng sống cũng là hằng có, vì vậy mà chẳng có điểm khởi đầu và cũng chẳng có cùng đích, nên chẳng cùng (Vô thủy, Vô chung và vĩnh cửu).
Từ sự hằng sống này mới bắt đầu sinh hóa ra mọi lực khác, khởi đầu là huyền năng (năng lực siêu siêu nhiên: năng lực vô hình), rồi đến huyền lực (năng lực siêu nhiên: năng lực siêu hình), và sau cùng là những năng lực tự nhiên.
Nguồn gốc của năng lực trong sự hằng sống không do một lực nào tạo ra, nên gọi là vô sanh.
Từ sự hằng sống (năng lực nguyên thủy)
HÌNH ẢNH
Hay nói cách khác là từ cái “Một tuyệt đối” sự sống nguyên thủy tiềm ẩn trong mọi sức sống, sinh động trong những “hình, trạng, thể” khác nhau - Sự sống ở cùng khắp, thì sự hằng có của Đấng tạo hóa cũng ở cùng khắp, cũng như ở con người, khả năng của mắt nhìn được đến đâu thì Trí (thực thể vô hình) của con người cũng ở đó.