KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TINH HOA NHÂN BẢN

Tinh hoa của nhân bản là nhân văn, trong đó, sự sinh động của “nhân tính” đẩy lùi “thú tính” trong mọi sinh hoạt.

Nhân tính được thăng hoa bằng những vẻ đẹp, cái hay của tình cảm, đức tính và tư tưởng của con người. Chúng tạo nên nền tảng của Luân lý, Triết lý, Đạo lý, và từ đó tỏa ra sự phong phú trong phong tục, tập quán.

Nhưng, tinh hoa cao cả nhất trong mọi tinh hoa của nhân bản, là Tình yêu (Tình thương).

Nó nẩy sinh từ sự rung cảm của tâm hồn, và cũng là nhân tố chính của nhân tính, sinh hóa ra tính Thiện, Ác. Chúng sinh sinh hóa hóa vô tận.

Tại sao sự Thiện, Ác nẩy sinh từ Tình yêu?

- Do đối tượng mà Tình yêu muốn đổ vào, nên sinh ra tính Thiện, Ác.

- Vì bản thân, bản ngã mà hướng hoàn toàn Tình thương vào đó, nên từ đó phát sinh ra sự Độc, sự Ác, sự Dữ.

(Hướng về mình, thì “cái Tôi” lớn dần. Cái Tôi được “quan trọng hóa”. Vì vậy, trong sinh hoạt, trong đối thoại, cái Tôi luôn được nhắc đến.

Cái Tôi là sự ngăn ngại, cản trở để con người vào con đường “Đạo”, vào sự tiến hóa chung của những sinh linh có sự sống).

- Tình thương mà hướng về tha nhân, nó sinh ra sự Thiện.

- Nhưng, tình thương mà hướng về sự sống của mọi tạo vật, nó sinh ra sự thánh thiện, Đạo Bi.

Trong đời sống tinh thần, hai ngành liên quan nhiều đến tinh hoa của nhân bản là Nghệ thuật và Triết lý. Đó là sự rung cảm của Tâm và sự sinh động của Trí khôn.

Những gì do con người tạo nên, mà ta chiêm ngưỡng, thưởng thức, khiến ta phải suy nghĩ, qua các giác quan, đều mang tính nghệ thuật. Những cái hay, vẻ đẹp của nó vượt qua sự bình thường của người đời.

Nhưng, có những thứ vô hình như tư tưởng trong lời nói khiến cho Trí khôn con người phải suy nghĩ, thán phục, vì nó phi thường, lạ lùng đem lại sự đổi mới trong cách sống, do đó, nó mang tính chất nghệ thuật, vừa có tính Triết lý.

“Khía cạnh nghệ thuật” được cảm nhận trong tâm hồn qua giác quan thì sự thưởng thức chiêm ngưỡng, đánh giá gần như giống nhau ở mọi người.

Đối với tư tưởng, thì sự cảm nhận, suy nghĩ, đánh giá trực tiếp từ Trí khôn. Chúng tạo nên đức tính.

(Rõ được đức tính trong nghệ thuật, nghệ sĩ cũng khám phá ra Triết lý, tức là, từ Nghệ thuật tìm ra Triết lý).

Tinh hoa của nhân bản không phải là sự bất động. Nó là sự sinh động vô hình, con người khó nhận ra, khó kiểm soát, vì vậy sự thăng hoa của tâm hồn không thông đạt theo ý muốn, theo tiến độ của sự chủ động.

Như, con người, ai cũng tư duy, suy nghĩ nhưng hầu hết chẳng nghĩ đến tư tưởng có lực hay không?

- Thật ra, tư tưởng là một lực được khởi phát từ Sự Sáng (thể sáng), năng lực của Trí. Và trong đó, hai tính đối nghịch nhau là Thiện và Ác cũng là một lực. Nó cũng là mầm móng của một lực.

Như vậy, tội ác, tội lỗi cũng là một lực, âm ỉ sinh động trong tâm hồn con người. Nếu nó được khơi dậy mãi, sức sống của nó vẫn tồn tại.

Thiện Tánh cũng vậy, nếu lực của nó được sinh động nhiều và mãi mãi, thì lực của Thiện Tánh sẽ không cho sức sống của tội lỗi, tội ác… dâng lên. Và dần dần chúng bị tan biến (1).

Như vậy, sự thật hiển nhiên là, nếu Tình thương trong tâm hồn, linh hồn con người mà sinh động, thì làm gì sự Độc, sự Ác làm tan biến hay làm giảm đi những tinh hoa của nhân bản.


(1) “Thú tính” bị thuần hóa do “nhân tính”. Và “nhân tính” được thánh hóa do “Thiên Tính” có trong Lương Tâm con người. Thú dữ được con người thuần hóa trong một thời gian ngắn, nhưng con người phải tự thánh hóa, thiện hóa lấy.

Đã sao chép liên kết!