KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

Ý THỨC

Ý thức không đơn thuần là sự hiểu biết tự mình cảm thấy. Nó là sự diễn tiến qua nhiều giai đoạn, nhưng xảy ra trong một tốc độ cực nhanh từ ngoài vào trong, hay là ngay trong Tâm Trí, như một trực giác xảy ra trong Tâm hoặc trong Trí mình.

Từ ngoài vào, con người biết được sự cảm nhận của nhục thân, rồi hiểu được cái biết của sự cảm nhận đó.

“Ý thức” làm cho đời sống con người trở nên phong phú.

Nó giúp cho Trí năng phát triển bất cứ ở trạng thái “động” hay “tĩnh” của một cõi giới nào, ở những hiện tượng, hình ảnh tự nhiên, siêu nhiên hoặc siêu siêu nhiên (hữu hình, siêu hình, vô hình hay siêu siêu nhiên), dù ở sức sống hay ở sự sống, và những sinh hoạt đó liên quan đến Thân, Tâm hoặc liên quan đến Trí.

Như vậy, mọi sinh hoạt đều liên quan đến Trí để phát triển Trí năng, nếu có ý thức đến những sinh hoạt đó. Hay, cao hơn và hữu hiệu hơn, là con người ý thức được những thể linh thiêng nào trong con người liên quan đến những sinh hoạt đó, như hiệu quả tốt, hay hậu quả xấu hơn, do những sinh hoạt đó tạo nên.

Ở trạng thái nào con người ý thức được?

- Ngủ: con người không ý thức được, vì các chức năng của Tâm Trí không hoạt động. Và ngủ nhiều, người “mụ” đi. Tức là Trí mê muội, vì Trí không hoạt động, nên các chức năng của Trí kém khả năng. Do đó, sức linh hoạt của Trí kém đi.

Muốn ý thức, con người phải ở vào trạng thái tỉnh thức. Bộ phận quan trọng để ý thức được là Trí, và Trí ý thức được là do Sự Sáng (thể sáng) sinh động.

Sự Sáng sinh động trong trạng thái tỉnh thức của Trí, nó mới tăng thêm năng lực, tăng thêm sự sáng suốt của Trí.

Hay, ngược lại, sự sáng suốt của Trí chỉ tăng trong trạng thái tỉnh thức của Trí, khi Trí ý thức được trong khi nhục thân ngủ có chiêm bao, mộng, thị kiến, hay có những hiện tượng mang tính tiên kiến của khí thân hay của điện thân.

Tóm lại, trong trạng thái tỉnh thức, Sự Sáng của Trí sinh động để tăng Trí năng nhờ vào ý thức của Trí. Nhưng Trí năng của mỗi loại Trí tăng trưởng không do một điều kiện sinh lý duy nhất. Nghĩa là, mỗi loại Trí (Trí, Siêu Trí, Tuệ) sinh động với từng vùng, với các thể linh thiêng khác. Do đó, ý thức của Trí có giới hạn ở một cõi giới, hai, hoặc toàn diện với 3 cõi giới.

Nếu Siêu Trí hoạt động, Siêu ý thức làm cho “Siêu Trí năng” tăng trưởng, khả năng nhớ cũng tăng lên, vì “Siêu ý thức” làm cho chức năng nhớ của Siêu Trí và Trí hoạt động.

Vì vậy, khi Siêu Trí hoạt động nhiều, khả năng nhớ của người đó tăng lên rất nhiều. Do đó, người sử dụng Siêu Trí nhớ nhanh và lâu hơn, khi chỉ có Trí hoạt động. Sự sáng suốt cũng tăng thêm, vì đó là Sự Sáng của hai loại Trí (Siêu Trí và Trí) hoạt động.

Nếu Siêu Siêu Trí (Tuệ) hoạt động, thì Sự Sáng của Trí đạt đến mức toàn diện của nó. Hay là, Sự Sáng của ba loại Trí nhập làm một, tự động sinh động, tự động tăng lực để sống.

Do đó, Trí (Trí, Siêu Trí, Siêu Siêu Trí) luôn luôn trong trạng thái tỉnh thức, dù cho nhục thân ngủ hay nghỉ.

Sinh hoạt của con người có Tuệ liên quan đến sinh linh, và tạo vật trải qua 3 dạng là “thu, giữ và sử dụng năng lực, năng lượng tuyệt đối”: là Sự Sáng. Nhưng, thu, giữ và sử dụng Sự Sáng phải luôn trong trạng thái tỉnh thức của các loại Trí.

Hay, ngược lại “chỉ luôn ở trong trạng thái tỉnh thức, con người mới thu, giữ và sử dụng được Sự Sáng mà thôi”.

Đã sao chép liên kết!